Lá Thư Viết Dở Trên Thành Cổ. (1)
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị như một lòng chảo lửa. Giữa những đợt pháo kích dồn dập, Thành ngồi tựa lưng vào mảng tường vỡ, lôi từ túi ngực ra mảnh giấy đã nhầu nát và mẩu bút chì cụn. Anh muốn viết cho Lan – cô gái có nụ cười tỏa nắng ở làng quê Thái Bình. Anh kể về những nhành hoa dại vẫn kiên cường nở giữa đống đổ nát, về tình đồng đội ấm áp dù bữa cơm chỉ có lương khô và nước lã."Lan ơi, nếu có ngày hòa bình, anh sẽ dắt em đi trên những cánh đồng xanh ngắt, không còn bóng máy bay...", dòng chữ nghiêng ngả vì mặt đất rung chuyển. Thành viết đến câu: "Anh nhất định sẽ về, đợi anh..." thì một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay sát hầm. Đất đá sụt xuống. Anh nằm xuống khi tay vẫn nắm chặt mẩu bút chì, lá thư bị nhuộm đỏ bởi máu và bùn đất.Mười năm sau chiến tranh, Lan nhận lại lá thư từ một người đồng đội cũ của Thành. Những nét chữ nhòe đi vì thời gian và cả những giọt nước mắt. Cô không đi bước nữa, mà dành cả thanh xuân để chăm sóc mẹ Thành. Với cô, lời hứa "Anh sẽ về" của anh đã hóa thành cơn gió mát lành, luôn hiện hữu trong căn nhà nhỏ, nơi tình yêu của họ chưa bao giờ tắt lửa.


