Lá thư viết dưới ánh đèn dầu và tình đồng chí nơi chiến trường khốc liệt
Giữa ranh giới mong mong giữa sống và chết nơi chiến trường miền Tây Nam Bộ năm ấy, điều duy nhất giúp người lính Nguyễn Tá Chất giữ vững tinh thần chính là tình đồng chí keo sơn và những lá thư gửi về quê nhà Trù Ninh. Bác kể, sau những trận đánh oanh liệt với quân địch, khi màn đêm sập xuống ngàn rừng, các chiến sĩ lại quây quần bên nhau dưới hầm âm thầm thắp chiếc đèn dầu tự chế từ vỏ đạn.
Bác Chất bồi hồi nhớ lại những khoảnh khắc hiếm hoi ấy: "Mỗi lần nhận được thư nhà là cả tiểu đội cùng đọc. Quê hương Hoằng Hóa đối với bác lúc đó là hình ảnh cây đa, bến nước, là bờ ruộng Trù Ninh thân thương mà mẹ vẫn daily tảo tần. Nối liền tay nhau những lá thư chưa kịp gửi, có những đồng đội vừa viết xong dòng chữ dặn dò gia đình thì ngày hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường." Giọt nước mắt đọng lại trên gò má nhăn nheo của bác làm không gian như ngưng đọng. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người anh em cùng chia ngọt sẻ bùi, chung một dòng máu yêu nước vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm người cựu chiến binh ấy.
Lắng nghe từng lời tâm sự nghẹn ngào của bác Chất, chúng tôi thấy tim mình như nhói đập theo từng nhịp đập của lịch sử. Lời kể chân thực ấy giúp lớp trẻ chúng tôi hiểu sâu sắc rằng: Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà được dệt nên từ những tình cảm lớn lao, từ sự hy sinh thầm lặng của những người con Trù Ninh như bác. Tuổi trẻ hôm nay nguyện thắp sáng tiếp ngọn lửa truyền thống mà bác và đồng đội đã kiên cường gìn giữ qua những năm tháng bom đạn ác liệt.



