Lá thư viết dưới ánh đèn dầu vỏ đạn và lời hứa với hậu phương
Trong góc nhỏ trưng bày kỷ vật thời quân ngũ, cựu chiến binh Lê Quang Trung vẫn trân trọng giữ gìn một mảnh giấy ngả màu thời gian – lá thư gửi về quê nhà cho cha mẹ giữa những ngày chiến đấu gian khổ tại Địa bàn A.
Bác Trung nhớ lại, thời điểm sau năm 1988, việc vận chuyển thư từ chiến trường về hậu phương gặp vô vàn trở ngại. Thư phải qua nhiều chặng giao liên mới đến được tay người nhận. Trong một đêm tạm nghỉ sau phiên gác, dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ làm từ vỏ đạn cũ, bác Trung đã cẩn thận chép lại những dòng tâm sự gửi về cho gia đình.
Trong thư, chàng thanh niên 22 tuổi ấy tuyệt nhiên không nhắc đến những thiếu thốn hay gian khổ nơi tuyến đầu để cha mẹ khỏi lo âu. Bác chỉ viết về những niềm vui nhỏ của đời lính, về tình đồng đội ấm áp và lời hứa sẽ kiên cường chiến đấu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ để trở về. Bác Trung tâm sự: "Nơi chiến trường, hình bóng quê nhà chính là điểm tựa tinh thần lớn nhất. Lá thư vừa là lời báo tin bình an, vừa là lời thề sắt đá không bao giờ lùi bước".
Câu chuyện lá thư thời chiến của bác Trung mang đến góc nhìn đầy nhân văn và sâu lắng. Sức mạnh của người lính không chỉ đến từ tay súng vững vàng mà còn từ tình yêu gia đình và quê hương tha thiết. Hôm nay, bác Lê Quang Trung luôn dạy dỗ con cháu phải biết trân trọng tình cảm gia đình, sống hiếu thảo và có trách nhiệm với xã hội. Bác nhắc nhở tuổi trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự chờ đợi và hy sinh thầm lặng của biết bao người mẹ, người cha ở hậu phương.



