Cựu chiến binh

Lá thư viết nhờ ở trạm quân y

Lào Cai13/05/2026Xuân Việt (Đoàn phường Văn Phú)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đậu Xuân Thi kể rằng thời chiến, người lính quý thư nhà bao nhiêu thì cũng sợ viết thư báo tin về nhà bấy nhiêu.

Ông nhớ mãi một buổi chiều ở trạm quân y dã chiến thuộc Quân khu I năm 1973.

Hôm ấy đơn vị vừa tiếp nhận một nhóm thương binh từ tuyến trước chuyển về. Sau khi thay băng và phát thuốc xong, ông tranh thủ ngồi nghỉ bên cửa hầm thì có một chiến sĩ trẻ chống nạng đến gần.

Cậu lính ngập ngừng:
“Anh Thi… anh biết viết đẹp không?”

Ông bật cười:
“Cũng tạm được, có chuyện gì?”

Người lính cúi đầu:
“Anh viết giúp em lá thư về nhà nhé.”

Hóa ra cậu bị thương ở tay phải nên không cầm bút được. Nhưng điều khó nhất không phải viết, mà là viết sao để gia đình không quá lo lắng.

Ông Thi lấy cuốn sổ nhỏ ra ngồi viết dưới ánh đèn dầu.

Cậu lính đọc chậm rãi:
“Con vẫn khỏe… đơn vị vẫn tốt…”

Đọc đến đây, cậu dừng lại khá lâu rồi nói nhỏ:
“Anh đừng ghi em bị thương.”

Ông nhìn cánh tay đang bó bột của cậu mà lặng đi.

Lá thư tiếp tục bằng những câu rất giản dị: hỏi thăm mùa lúa ngoài quê, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe, bảo em gái cố gắng học hành.

Viết xong, ông đọc lại cho cậu nghe.

Người lính cười:
“Nghe như em khỏe thật ấy.”

Cả hai cùng bật cười.

Trước khi gửi thư, cậu lính còn nhờ ông vẽ thêm một bông hoa nhỏ ở cuối trang giấy vì “em gái em thích lắm”.

Ông Thi bảo đến giờ ông vẫn nhớ nét mặt vui hẳn lên của người lính trẻ khi cầm lá thư đã gấp cẩn thận bỏ vào phong bì.

Điều khiến ông xúc động nhất là giữa chiến tranh, người lính nào cũng cố giấu bớt khó khăn và đau đớn của mình để gia đình ở quê yên lòng.

“Có người sốt rét run cầm cập nhưng thư gửi về vẫn ghi khỏe mạnh,” ông trầm giọng.

Ít lâu sau, người chiến sĩ ấy hồi phục và trở lại đơn vị. Trước lúc đi, cậu còn quay lại bắt tay ông:
“Khi nào hòa bình em mời anh về quê chơi.”

Nhiều năm đã trôi qua, ông Thi không còn gặp lại người lính ấy nữa. Nhưng ký ức về lá thư viết nhờ dưới ánh đèn dầu ở trạm quân y năm nào vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Với cựu chiến binh Đậu Xuân Thi, chiến tranh không chỉ có bom đạn và mất mát, mà còn là những lá thư giản dị chứa đựng tình yêu thương, nỗi nhớ nhà và niềm tin của những người lính trẻ nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn