Lá thư viết từ đáy địa đạo Vĩnh Linh
Dưới độ sâu hàng chục mét của địa đạo Vĩnh Mốc, chị Minh đã viết lá thư cuối cùng cho người yêu đang chiến đấu tại chiến trường miền Đông. Lá thư được viết trên mặt sau của một tờ giấy gói lương khô, nhòe đi vì hơi ẩm và những giọt nước mắt lăn dài. Chị kể về cuộc sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ vẫn được sinh ra và những lớp học vẫn vang tiếng đọc bài giữa tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất. Chị Minh không nói về gian khổ, chị chỉ kể về niềm tin vào ngày thống nhất, khi hai người sẽ lại gặp nhau bên dòng Hiền Lương không còn rào chắn. Chị nhớ lại khoảnh khắc địa đạo bị đánh sập một góc, chị và đồng đội phải dùng tay không bới đất để cứu người, tim đau nhói nhưng tay không rời xẻng. Lá thư ấy không bao giờ đến được tay người nhận vì anh đã hy sinh tại Xuân Lộc, nhưng nó đã trở thành một kỷ vật vô giá mà chị gìn giữ suốt đời. Đối với chị, mỗi dòng chữ là một lời thề son sắt của thế hệ thanh niên thời hoa lửa, sẵn sàng hy sinh tình riêng vì đại nghĩa dân tộc.



