Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lá thư viết từ hầm pháo

Câu chuyện là một lát cắt đầy cảm động về tình yêu và lý tưởng của người lính tại trận địa Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những lá thư thấm đẫm tình quê hương đã trở thành sức mạnh tinh thần bất diệt, thôi thúc những người lính trẻ kiên cường bám trụ và chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Ninh Bình13/05/2026Trương Lê Hải Nam (Xã Quỳnh Lưu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại thành cổ Quảng Trị, bom đạn cày nát từng mét đất. Đại tá Nguyễn Văn Thỏa lúc bấy giờ là một người lính trẻ, cùng đồng đội bám trụ trong những căn hầm ẩm ướt, nồng nặc mùi thuốc súng.

Giữa những trận pháo kích dồn dập, thứ quý giá nhất đối với họ không phải là lương khô hay nước uống, mà là những lá thư từ hậu phương. Ông Thỏa kể lại rằng, có những người đồng đội của ông đã viết thư về cho gia đình, cho người yêu ngay trên vỏ bao thuốc lá hoặc những mảnh giấy sạm đen vì khói bom.

Có một người lính tên Thành, trước khi hy sinh đã viết dở một lá thư cho người yêu ở quê nhà. Trong thư, anh không hề kể về sự khốc liệt của chiến trường, mà chỉ hỏi thăm xem "mùa nhãn năm nay ở quê có ngọt không?". Anh dặn cô gái hãy cứ tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Đêm đó, một quả pháo rơi trúng hầm. Thành hy sinh, lá thư vẫn còn nằm trong túi áo ngực, thấm đẫm máu nhưng nét chữ vẫn vẹn nguyên. Những người lính còn lại như ông Thỏa đã truyền tay nhau đọc lá thư ấy như một lời thề: Sống và chiến đấu thay cho cả phần những người đã nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn