Lá thư viết vội trên bẹ bắp trước giờ nổ súng
Trước giờ tổng tiến công, ai cũng biết mình có thể không trở về. Vì không có giấy bút, một người bạn của bác đã bóc một bẹ bắp khô, dùng đầu đạn nhọn viết lên đó mấy dòng ngắn ngủi gửi về cho mẹ: "Mẹ ơi, con đi đánh trận cuối này rồi về với mẹ. Mẹ giữ sức khỏe".
Người bạn ấy đã hy sinh ngay cửa ngõ Sài Gòn khi chỉ còn cách ngày chiến thắng vài tiếng đồng hồ. Bác đã giữ bẹ bắp ấy trong túi áo ngực suốt hành trình vào dinh Độc Lập. Sau này, bác mang nó về tận tay người mẹ già ở quê. Bà cụ không khóc, bà chỉ sờ vào những nét chữ mờ nhạt trên bẹ bắp ấy mà run rẩy. Những lá thư thời chiến không chỉ là giấy trắng mực đen, nó là linh hồn của những người con đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.



