Bài viết

Lá thư viết vội từ chiến trường K Chủ đề: Giọt mực trên trang giấy bao thuốc

An Giang16/06/2026Huỳnh QUốc Khải (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư viết vội từ chiến trường K

Chủ đề: Giọt mực trên trang giấy bao thuốc

Trong một khu rừng thưa tỉnh Kompong Speu, dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ đạn pháo, chiến sĩ thông tin tên Nam tranh thủ viết thư về cho người yêu ở quê nhà. Giấy viết thư lúc này khan hiếm, anh phải cẩn thận xé phẳng mặt trong của một bao thuốc súng để viết.

“Hà Nội mùa này chắc đã vào thu rồi phải không em? Ở bên này chỉ có hai mùa mưa nắng, cái nắng rừng khốc liệt lắm, nhưng không làm nản lòng những người lính chúng anh...”

Nam dừng bút, ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Chiến trường K (Campuchia) những năm 1980 vẫn vô cùng gian khổ. Những trận sốt rét ác tính hành hạ thể xác, những người đồng đội mới hôm qua còn cười nói hôm nay đã nằm lại dưới một tán cây rừng vô danh. Nhưng trong mỗi bức thư gửi về hậu phương, Nam chưa bao giờ than vãn về những khó khăn ấy.

“...Anh vẫn giữ chiếc khăn tay em thêu ngày tiễn anh đi tại ga Hàng Cỏ. Mỗi lần đi chốt hay lội qua những đầm lầy sũng nước, chạm vào nó anh lại thấy như có em ở bên cạnh. Sắp tới đơn vị anh bước vào chiến dịch mới, có thể sẽ lâu lắm mới lại có thư về. Em ở nhà cứ yên tâm đợi anh nhé, hết nghĩa vụ quốc tế anh sẽ về rước dâu...”

Một tiếng nổ lớn vang lên từ xa, cành lá trên đầu rung chuyển. Nam vội vã gấp bức thư làm tư, nhét vào túi ngực áo trái. Tiếng còi báo động thúc giục anh ôm máy thông tin vào vị trí chiến đấu.

Bức thư ấy, mang theo giọt mực nhòe và tình yêu thủy chung son sắt của người lính Tây Nam, đã vượt qua hàng ngàn cây số rừng rậm, suối sâu để trở thành điểm tựa tinh thần vô giá cho người con gái nơi quê nhà đi qua những năm tháng chờ đợi đằng đẵng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn