Bài viết

Lá Thư xa Chưa Kịp Gửi

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, tiểu đội của Lâm đóng quân bên một cánh rừng Trường Sơn. Những ngày bom rơi dày đặc, anh vẫn giữ trong túi áo một lá thư chưa kịp gửi về quê cho mẹ. Trong thư, anh kể về tiếng suối giữa đại ngàn, về những đêm hành quân chỉ nhìn thấy ánh đom đóm lập lòe và về nỗi nhớ mái nhà lợp rạ nơi quê nghèo Nghệ An.

Đêm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe chở lương thực vượt trọng điểm. Bom nổ sáng rực cả sườn núi. Lâm lao lên cùng đồng đội kéo từng thân cây chắn đường. Một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân, anh cõng cậu vượt qua mưa bom trong tiếng máy bay gầm rú.

Rạng sáng, đoàn xe đi qua an toàn nhưng Lâm mãi không trở lại. Người ta tìm thấy anh bên miệng hố bom, bàn tay vẫn nắm chặt lá thư nhàu nát. Đồng đội lặng lẽ gửi lá thư ấy về quê.

Ngày mẹ anh nhận thư cũng là ngày làng mở hội mừng chiến thắng. Bà không khóc thành tiếng, chỉ vuốt phẳng từng nếp giấy cháy sém rồi ngước nhìn bầu trời. Ngoài sân, lũ trẻ vẫn ríu rít chơi đùa. Hòa bình mà Lâm hằng mong ước cuối cùng cũng đến, dù anh không còn được nhìn thấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn