Bài viết

Lá thư xưa

Nam luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ trong ba lô. Mỗi khi có thời gian, anh lại lấy ra viết vài dòng cho mẹ. Anh biết không phải lá thư nào cũng có thể gửi đi, nhưng viết giúp anh cảm thấy mình vẫn gần nhà hơn một chút. “Má ơi, hôm nay con đi qua một con suối đẹp lắm…” — anh bắt đầu như vậy trong một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh. Anh kể về đồng đội, về những đêm hành quân, về tiếng côn trùng rả rích thay cho tiếng ru ngày nhỏ. Có những điều anh không viết — như những trận đánh khốc liệt, những n

Lào Cai06/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nam luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ trong ba lô. Mỗi khi có thời gian, anh lại lấy ra viết vài dòng cho mẹ. Anh biết không phải lá thư nào cũng có thể gửi đi, nhưng viết giúp anh cảm thấy mình vẫn gần nhà hơn một chút.

“Má ơi, hôm nay con đi qua một con suối đẹp lắm…” — anh bắt đầu như vậy trong một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh.

Anh kể về đồng đội, về những đêm hành quân, về tiếng côn trùng rả rích thay cho tiếng ru ngày nhỏ. Có những điều anh không viết — như những trận đánh khốc liệt, những người đã ngã xuống. Anh sợ mẹ lo.

Lá thư hôm đó viết dở, vì đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Anh gấp lại, cẩn thận cất vào túi áo ngực.

Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra dữ dội. Khói, lửa, tiếng súng hòa vào nhau. Nam chiến đấu đến khi không còn nghe rõ gì nữa ngoài tiếng tim đập. Khi mọi thứ kết thúc, đồng đội gọi tên anh, nhưng không có tiếng trả lời.

Họ tìm thấy ba lô của anh vướng lại bên gốc cây. Trong đó, cuốn sổ vẫn còn, trang giấy viết dở chưa kịp khô mực.

Một người lặng lẽ đọc, rồi gấp lại. Không ai nói gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn