Lá thư xuân gửi từ lòng thung lũng chết
Lá thư xuân gửi từ lòng thung lũng chết
Nhân chứng kể lại: Ông Bùi Văn Nam (Cựu chiến binh Trung đoàn 1, Sư đoàn 9, chiến trường Nam Bộ).Mùa xuân năm 1972, đơn vị của chúng tôi bị một lữ đoàn lính dù của địch bao vây, cô lập hoàn toàn giữa một thung lũng hẹp thuộc tỉnh Tây Ninh. Địch sử dụng pháo binh tầm xa và máy bay ném bom oanh tạc liên tục suốt ngày đêm hòng xóa sổ lực lượng của ta. Chúng tôi phải đào công sự hầm hào sâu dưới lòng đất để bám trụ chiến đấu, chia nhau từng hớp nước vũng, từng củ sắn lùi qua ngày.Đêm giao thừa năm ấy, trời miền Nam cao rộng và đầy sao, nhưng không khí dưới chiến hào thì đặc quánh mùi thuốc súng và cái lạnh sương đêm. Để động viên tinh thần anh em, anh chính trị viên đại đội đã chuyền tay nhau một cuốn sổ tay nhỏ, bảo mỗi người viết một dòng nhắn gửi về cho gia đình, coi như một "lá thư xuân tập thể" của cả đơn vị gửi về hậu phương.Người đầu tiên viết là cậu Toàn, một chiến sĩ trẻ quê ở Nghệ An. Toàn nắn nót viết: "Mẹ ơi, con ở chiến trường vẫn khỏe, Tết này con không về được, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, chờ ngày con thắng trận trở về ăn cơm mẹ nấu". Tiếp theo là dòng chữ nguệch ngoạc của anh trưởng ban hậu cần, rồi đến lượt tôi. Mỗi người một câu, ngắn gọn nhưng đong đầy tình cảm thương yêu, nỗi nhớ nhà da diết và quyết tâm chiến thắng giặc thù.Sáng mùng một Tết, địch mở trận càn quét quy mô lớn vào thung lũng. Trận đánh diễn ra vô cùng tàn khốc, tiểu đội chúng tôi đánh lui sáu đợt tấn công của địch, giữ vững trận địa nhưng cậu Toàn và ba đồng chí khác đã anh dũng hy sinh. Cuốn sổ tay thấm đẫm máu của các anh được tôi cẩn thận cất vào túi áo ngực vẹn toàn. Lá thư xuân viết chung từ thung lũng chết năm ấy, sau này hòa bình tôi đã lặn lội mang về tận quê trao lại cho mẹ của Toàn. Nhìn giọt nước mắt của người mẹ già khóc con bên giảng đường vắng, tôi biết rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi xuân và hạnh phúc của biết bao gia đình như thế.


