Anh hùng Lực lượng vũ trang

La Văn Cầu (4)

Dư âm từ những trang sử hào hùng Trong không khí sục sôi của tuổi trẻ cả nước hướng về những ngày lễ lớn của dân tộc, thực hiện Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" do Đoàn trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp phát động, tôi đã tìm về những trang sử vàng chói lọi của cha ông. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, cỏ cây đã phủ xanh những hố bom xưa, nhưng có những con người mà tên tuổi và sự hy sinh của họ đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.

06/03/2026NÔNG THANH TÙNG (Khoa Kinh tế Công nghiệp, Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dư âm từ những trang sử hào hùng Trong không khí sục sôi của tuổi trẻ
cả nước hướng về những ngày lễ lớn của dân tộc, thực hiện Đề án
"Câu chuyện thời hoa lửa" do Đoàn trường Đại học Kỹ thuật Công
nghiệp phát động, tôi đã tìm về những trang sử vàng chói lọi của cha
ông. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, cỏ cây đã phủ xanh những
hố bom xưa, nhưng có những con người mà tên tuổi và sự hy sinh của
họ đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng dân tộc. Một trong những
"huyền thoại sống" khiến tôi xúc động và nể phục nhất chính là Đại tá,
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (LLVTND) La Văn Cầu – người
chiến sĩ đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay của mình để tiếp tục ôm bộc
phá tiêu diệt lô cốt địch
sinh năm 1931 tại mảnh đất
Cao Bằng giàu truyền thống
cách mạng. Năm 1948, khi
vừa tròn Câu chuyện về
"Cánh tay bất tử" a. Tuổi hai
mươi hiến dâng cho Tổ quốc
Bác La Văn Cầu 17 tuổi – cái
tuổi đẹp nhất của đời người,
bác đã nghe theo tiếng gọi
thiêng liêng của non sông,
hăng hái lên đường nhập ngũ.
Giữa thời kỳ kháng chiến chống Pháp gian khổ, "nếm mật nằm gai",
chàng trai trẻ dân tộc Tày ấy mang trong mình một lý tưởng giản dị
nhưng vĩ đại: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, thanh niên trai tráng
phải ra trận bảo vệ bản làng". b. Khoảnh khắc làm nên lịch sử: Trận
Đông Khê 1950 Câu chuyện đưa tôi trở về đêm ngày 16, rạng sáng
ngày 17/9/1950, trong trận đánh then chốt cứ điểm Đông Khê thuộc
Chiến dịch Biên giới Thu – Đông. Khi ấy, bác La Văn Cầu là Tổ trưởng
tổ bộc phá. Nhiệm vụ của bác và đồng đội là phá hủy các lô cốt kiên cố
của thực dân Pháp để mở đường cho đại quân tiến lên. Dưới làn mưa
đạn xối xả của kẻ thù, bác Cầu ôm quả bộc phá nặng 12kg lao lên. Bất
ngờ, một tràng đạn địch bắn trúng khiến bác ngã gục, ngất đi. Khi tỉnh
lại, bác thấy cánh tay phải của mình bị thương nặng, dập nát và lủng
lẳng, gây vướng víu vô cùng đau đớn mỗi khi di chuyển. Trong giây phút
sinh tử ấy, ý chí chiến đấu đã chiến thắng nỗi đau thể xác. Bác quay
sang người đồng đội tên Nông Văn Pheo và hét lớn: "Cậu chặt hộ cánh
tay cho tớ! Để lủng lẳng thế này vướng lắm, không đánh được đâu!".
Người đồng đội rơm rớm
nước mắt không nỡ, nhưng
trước mệnh lệnh kiên quyết
của bác và tình thế cấp bách
của trận đánh, anh đành gạt
nước mắt dùng mã tấu chặt
đứt cánh tay phải của bác.
Nén nỗi đau thấu trời, bác La
Văn Cầu dùng tay trái ôm
chặt quả bộc phá, trườn lên
áp sát lô cốt địch và giật nụ
xòe. Một tiếng nổ rung chuyển
đất trời vang lên, lô cốt địch bị san phẳng, mở toang cánh cửa cho quân
ta tiến vào giải phóng Đông Khê. c. Người lính giữa đời thường Hòa
bình lập lại, người anh hùng năm xưa trở về với cuộc sống đời thường
với một bên tay áo buông thõng, nhưng tinh thần của bác vẫn vẹn
nguyên như thủa đôi mươi. Dù mang trên mình thương tật, bác vẫn luôn
lạc quan, sống giản dị và khiêm nhường. Bác thường nói: "Tôi chỉ là một
giọt nước trong biển cả, một hạt cát trong sa mạc. Chiến công này là
của tập thể, của những đồng đội đã ngã xuống, tôi chỉ là người may
mắn còn sống để kể lại". Câu nói ấy khiến thế hệ trẻ chúng tôi càng
thêm kính trọng đức độ của một người anh hùng thực thụ.
Sau chiến dịch, tháng 5/1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần
thứ nhất ở Việt Bắc, La Văn Cầu vinh dự là một trong 7 người đầu tiên
được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Tại đây, một kỷ niệm mà bác Cầu không bao giờ quên, đó là cuộc gặp
với Bác Hồ. Khi nghe báo cáo thành tích, Bác Hồ đã bước xuống tận
nơi, ân cần hỏi thăm. Bác Hồ rưng rưng nước mắt, chạm nhẹ vào ống
tay áo trống trơn của người chiến sĩ trẻ và nói: "Cánh tay của cháu mất
đi, nhưng đã giúp cho dân tộc ta vươn dài thêm sức mạnh. Cháu là tấm
gương sáng cho thanh niên noi theo". Lời động viên ấy đã trở thành
động lực để bác La Văn Cầu phấn đấu suốt cuộc đời.
Tiếp nối ngọn lửa truyền thống Câu chuyện về cánh tay phải của bác La
Văn Cầu đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng
Việt Nam. Đó không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm, mà là minh
chứng hùng hồn cho khát vọng độc lập, tự do "Thà hy sinh tất cả chứ
nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ". Là sinh
viên trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp, thế hệ kế thừa truyền thống
vẻ vang ấy, tôi tự hứa với lòng mình phải sống xứng đáng với sự hy sinh
của cha ông. Chúng tôi không còn phải chặt cánh tay để ôm bộc phá,
nhưng chúng tôi cần "chặt" bỏ sự lười biếng, ỷ lại và hèn nhát để "ôm"
lấy tri thức, khoa học và công nghệ. Câu chuyện của bác La Văn Cầu sẽ
mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở tôi và các bạn sinh viên K60, K61
nỗ lực học tập, rèn luyện, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam đàng
hoàng hơn, to đẹp hơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn