La Văn Cầu
La Văn Cầu
Mỗi khi đọc câu truyện về những người anh hùng đã dũng cảm đứng lên giải phóng đất nước em lại xúc động đặc biệt là anh hùng như cụ “La Văn Cầu” em lại thấm thía hơn về câu “yêu nước đến tận xương tủy”. Đất nước không phải là điều gì quá xa xôi, mà chính là mảnh đất yên bình em đang đứng, là mái trường em đang học và là sự hy sinh thầm lặng của bao thế hệ cha ông đi trước đó.Dân gian có câu “Uống Nước Nhớ Nguồn”, với em lòng biết ơn đất nước không chỉ nằm ở lời nói, mà là ở hành động. Đó là việc trân trọng những giá trị lịch sử, là sự nỗ lực học tập để mai này em có thể xứng đáng những thứ cha ông đã nằm xuống để cho ta có được đất nước được hòa bình đến ngày hôm nay.
La Văn Cầu tên thật là Sầm Phúc Hướng, ông là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, Huyện Trùng Khánh,Tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng), Trong những lời kể của những cựu chiến binh Đông Khê năm 1950, hình ảnh anh chiến sĩ La Văn Cầu mãi là một biểu tượng bất tử về ý chí.Giữa mưa bom bão đạn, ông đã ôm khối bộc phá 12kg thì bị một quả bom nổ ngay bên cạnh, khi tỉnh dậy ông đã thấy một cánh tay mình bị phá hủy một cách nghiêm trọng. Dù đau đớn đến đâu nhưng trong xương tủy ông mất nước còn đau hơn. Không một chút do dự, ông nghiến răng nhờ đồng đội: 'Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn đi đánh giặc'.Cứ thế một cánh tay ông đã ôm khối bộc phá 12kg với sự đau đớn tột cùng lao thẳng vào lô cốt địch.Tiếng nổ sau ấy không chỉ làm quân thù khiếp sợ mà còn là việc ghi danh một huyền thoại 'cánh tay thép', người đã dùng máu thịt của mình để lát đường cho ngày toàn thắng.".Ông là một tấm gương sáng để ta noi theo về sự yêu nước, sự kiên cường mạnh mẽ.Ông sẽ luôn là một tấm gương ,niềm tự hào của đất nước.



