LA VĂN CẦU – BẢN HÙNG CA NƠI CHIẾN DỊCH BIÊN GIỚI
La Văn Cầu (sinh năm 1932), tên thật là Sầm Phúc Hướng, quê tại xã Phong Nậm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân người dân tộc Tày nghèo khổ, có mối thù sâu nặng với đế quốc và phong kiến khi người cha bị giặc Pháp đánh đập dã man đến chết. Tuổi thơ lam lũ và nỗi đau mất mát to lớn đã sớm hun đúc trong ông lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc.
LA VĂN CẦU–BẢN HÙNG CA NƠI CHIẾN DỊCH BIÊN GIỚI
Gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam từ khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên quyết vượt qua mọi khó khăn nơi chiến trường. Trong trận đánh đồn Đông Khê (năm 1950), dù bị thương nát một bên má và cánh tay phải, ông đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để không vướng víu, dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng 12kg xông lên tiêu diệt lô cốt địch, mở đường cho quân ta giành thắng lợi. Sự hy sinh phi thường của ông đã trở thành một huyền thoại sống của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ Việt Nam noi theo.
1. Tuổi thơ cơ cực – cội nguồn của lòng căm thù giặc
La Văn Cầu sinh ra và lớn lên tại vùng non nước Cao Bằng, trong một gia đình vốn chịu nhiều áp bức tủi nhục. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân người dân tộc Tày nghèo khổ, có mối thù sâu nặng với đế quốc và phong kiến khi người cha bị giặc Pháp đánh đập dã man đến chết. Tuổi thơ lam lũ và nỗi đau mất mát to lớn đã sớm hun đúc trong ông lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc.
Tuy nhiên, bước ngoặt cuộc đời đã mở ra vào tháng 8 năm 1945 khi Cách mạng tháng Tám thành công. Lần đầu tiên chứng kiến những lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới khắp xóm thôn, Cầu được mẹ ân cần dạy rằng: "Nước ta đã độc lập. Từ nay ta được tự do". Sống trong không khí sục sôi của những ngày đầu độc lập và được các cán bộ cách mạng tuyên truyền, giác ngộ, Lã Văn Cầu thấu hiểu sâu sắc nguồn gốc sự cực khổ của những người nông dân nghèo như gia đình mình và nỗi nhục của những người dân mất nước. Chính hoàn cảnh bi thương của gia đình cùng luồng gió mới của Cách mạng đã thổi bùng lên trong lòng chàng trai trẻ ngọn lửa căm thù giặc mãnh liệt, thôi thúc khát khao được cầm súng đánh đuổi ngoại xâm, giải phóng quê hương.
2. Từ cậu bé 16 tuổi đến người lính kiên trung
Năm 1948, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, La Văn Cầu khi ấy mới 16 tuổi đã hăng hái khai tăng lên 18 tuổi để xin vào bộ đội đánh giặc. Trong quân ngũ, ông không ngừng rèn luyện, trưởng thành qua lửa đạn và tham gia chiến đấu 29 trận lớn nhỏ. Điển hình ở trận phục kích Bông Lau năm 1949, ông dũng cảm nhảy lên xe tăng cướp súng giặc, một mình nổ súng tiêu diệt nhiều tên địch. Những gian khổ nơi chiến hào không làm chùn bước chân ông, mà càng tôi luyện thêm bản lĩnh sắt đá, tinh thần kỷ luật và sự dũng cảm của người chiến sĩ cách mạng.
3. Khúc tráng ca bất tử tại cứ điểm Đông Khê
Tháng 9 năm 1950, trong trận đánh cứ điểm Đông Khê – trận mở màn cho Chiến dịch Biên giới Thu đông – La Văn Cầu làm Tổ trưởng tổ bộc phá nhận nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt lớn của địch. Đang tiến lên dưới làn đạn dày đặc, ông bị bắn trúng, một viên xuyên má phải và một viên làm nát cổ tay phải khiến ông ngất lịm đi.
Khi tỉnh dậy, thấy cánh tay phải lủng lẳng vô cùng vướng víu, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông không do dự nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay của mình. Bỏ lại một phần thân thể, ông dùng tay trái ôm quả bộc phá 12kg lao lên áp sát, dùng chân đẩy bộc phá vào lỗ châu mai và giật nụ xòe. Lô cốt địch nổ tung, mở toang cánh cửa cho bộ đội ta xung phong giành thắng lợi hoàn toàn.
4. Huyền thoại La Văn Cầu – ánh sáng cho thế hệ trẻ hôm nay
Trở về từ cõi chết với cơ thể không còn trọn vẹn, La Văn Cầu được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952 khi mới 20 tuổi. Lời thề "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" năm xưa không chỉ dừng lại ở mặt trận, mà còn theo ông về tận cuộc sống hòa bình. Dù mất đi cánh tay phải, ông không hề bi quan hay ỷ lại. Ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất kiên cường, tự lực, tự cường, sống một cuộc đời giản dị, mẫu mực của anh bộ đội Cụ Hồ. Tích cực tham gia công tác và chăm lo cho gia đình, ông là minh chứng sống động nhất cho lời dạy "thương binh tàn nhưng không phế".
Câu chuyện "chặt đứt cánh tay, phá đồn địch" của ông không chỉ là một trang sử vàng lấp lánh mà đã trở thành một huyền thoại sống được đưa vào sách giáo khoa, nuôi dưỡng tâm hồn và lòng tự hào dân tộc của bao thế hệ học sinh Việt Nam. Giữa thời bình, tấm gương sáng ngời của Anh hùng La Văn Cầu là lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá bằng máu xương của nền độc lập, tự do. Ngọn lửa nhiệt huyết từ chàng thanh niên tuổi đôi mươi năm ấy vẫn đang truyền lửa, thôi thúc lớp lớp thanh niên Việt Nam hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh, sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc vững mạnh.



