Bài viết

LA VĂN CẦU – BỘC PHÁ VÀ CÁNH TAY THÉP

Cao Bằng19/08/2026Xã Thiện Tín (Đoàn xã Thiện Tín)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1948, giữa đại ngàn Cao Bằng trùng điệp, chàng thanh niên người Tày tên Sầm Phúc Hướng khi ấy mới tròn 16 tuổi đã tha thiết xin đi bộ đội. Để đủ điều kiện lên đường, anh quyết định khai tăng lên 18 tuổi. Đơn vị trao cho anh cái tên mới đầy khí chất: La Văn Cầu. Ngày chia tay bản làng, ôm lấy người mẹ già nua dưới mái nhà sàn, anh dồn hết quyết tâm nhắn lại một lời hứa đinh ninh: "Mẹ ở lại chờ con, đánh đuổi hết giặc cứu nước xong, con sẽ về với mẹ!" Lời thề ấy cùng ngọn lửa yêu nước nồng nàn đã trở thành kim chỉ nam theo anh qua khắp các chiến trường gian khổ.

Mùa thu năm 1950, Chiến dịch Biên giới lịch sử bùng nổ. Đêm 16 tháng 9 năm 1950, đơn vị của La Văn Cầu nhận lệnh đánh chiếm cứ điểm Đông Khê – một mắt xích chiến lược vô cùng kiên cố của quân Pháp. Giữa tiếng súng vang trời và pháo sáng rực một góc trời, anh lính trẻ mang theo bọc phá TNT nặng hàng chục kilôgam, sẵn sàng xông lên xé tan hệ thống hàng rào thép gai và san bằng lô cốt cố thủ của địch.

Trận chiến diễn ra nảy lửa và vô cùng khốc liệt. Làn đạn hỏa lực từ trên đồn địch trút xuống như bão lửa. Giữa làn mưa đạn dày đặc, một quồng đạn đại liên quét qua vị trí của La Văn Cầu khiến anh ngã gục, ngất đi trong khói bùng tàn khốc. Khi hồi tỉnh, toàn thân anh ê ả, má phải bị thương nặng, còn cánh tay phải đã bị đạn bắn dập nát từ cổ tay. Bọc phá văng ra cách đó vài mét. Cánh tay gãy gập, đung đung vướng vào những lớp rào gai nhọn hoắc, mỗi nhích người trườn lên là một lần cơn đau đớn xé thịt xé gan xộc thẳng vào tâm trí.

Giữa ranh giới sinh tử, trong đầu người chiến sĩ trẻ không hề có sự sợ hãi hay tiếc nuối thân mình. Anh nhìn về phía lô cốt mẹ của địch đang nhả đạn điên cuồng, chặn đứng bước tiến của đồng đội, rồi nhìn xuống quả bộc phá chưa nổ. Ý chí gạt phăng đau đớn, La Văn Cầu lê mình về phía đồng đội Nông Quốc Long, nghiến chặt răng ra lệnh: "Dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay này cho tôi!".

Trước sự kiên cường đến kinh ngạc của anh, người đồng đội rơi nước mắt nhưng đành vung lưỡi lê. Cánh tay dập nát rời ra. Không một tiếng khóc than, chỉ có ngọn lửa uất hận và quyết tâm rực cháy trong mắt, La Văn Cầu dùng duy nhất cánh tay trái ôm chặt lấy quả bộc phá. Anh trườn như một con mãnh hổ giữa gạch đá và quầng lửa đạn, lao thẳng về phía lô cốt địch.

Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên, gạch đá đồn thù nổ tung thành từng mảnh vụn. Lô cốt cố thủ bị tiêu diệt hoàn toàn. Khói pháo chưa tan, quân ta từ khắp các ngả đã ào ạt xông lên, cắm cao lá cờ chiến thắng trên đỉnh cứ điểm Đông Khê.

Chiến công gạt bỏ thân mình vì độc lập dân tộc của La Văn Cầu đã viết nên một thiên húng ca bất tử trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam. Năm 1952, anh trở thành một trong những chiến sĩ đầu tiên vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên tuổi anh không chỉ là niềm tự hào của vùng đất Cao Bằng mà còn là biểu tượng rực rỡ của khí tiết, tinh thần bất khuất và ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn