LA VĂN CẦU – CÁNH TAY BỊ THƯƠNG VÀ Ý CHÍ KHÔNG KHUẤT PHỤC
Mùa thu năm 1950, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Để phá thế bao vây của địch và khai thông tuyến biên giới Việt – Trung, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950, trong đó trận đánh cứ điểm Đông Khê có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Trong đơn vị tham gia trận đánh hôm ấy có một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày tên là La Văn Cầu. Anh sinh năm 1931 tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Từ nhỏ, La Văn Cầu đã chứng kiến quê hương bị giặc chiếm đóng, cuộc sống của đồng bào vô cùng cơ cực. Khi cách mạng kêu gọi, anh tình nguyện gia nhập quân đội với quyết tâm giành lại độc lập cho đất nước.
Trong đơn vị, La Văn Cầu nổi tiếng là người gan dạ, khỏe mạnh và luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn. Đồng đội thường nói vui rằng: "Ở đâu nguy hiểm nhất, ở đó có La Văn Cầu."
Rạng sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950, quân ta bắt đầu tiến công cứ điểm Đông Khê. Đây là một cứ điểm kiên cố với nhiều lớp hàng rào dây thép gai, lô cốt bê tông và hỏa lực mạnh.
La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá mở cửa đột phá cho đơn vị.
Khi còn cách lô cốt địch không xa, một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của anh. Cánh tay gần như bị dập nát, máu chảy rất nhiều. Đồng đội định đưa anh ra phía sau cứu chữa.
Nhưng La Văn Cầu lắc đầu.
Anh nói:
"Không! Phải mở được cửa mở cho đơn vị!"
Cánh tay bị thương quá nặng, mỗi lần di chuyển lại đau nhói. Biết nếu tiếp tục sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ, anh đã đề nghị đồng đội dùng dao chặt phần cánh tay đã dập nát.
Người đồng đội nghẹn ngào không nỡ làm theo.
La Văn Cầu nghiến răng nói:
"Đừng lo cho tôi! Hãy làm nhanh để còn đánh giặc!"
Sau khi được băng tạm vết thương, anh ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, tiếp tục bò về phía hàng rào địch.
Dưới làn đạn dày đặc, anh kiên cường tiến từng mét một.
Khi đến sát mục tiêu, La Văn Cầu châm kíp nổ rồi lao nhanh ra khỏi khu vực.
Một tiếng nổ vang trời.
Hàng rào thép gai bị phá tung.
Ngay lập tức, bộ đội ta đồng loạt xung phong, tràn vào tiêu diệt cứ điểm Đông Khê.
Trận đánh thắng lợi, mở đầu cho chuỗi chiến thắng của Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, góp phần làm thay đổi cục diện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Dù mất đi một cánh tay, anh vẫn luôn lạc quan và tiếp tục phục vụ quân đội.
Đảng và Nhà nước đã phong tặng La Văn Cầu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận tinh thần dũng cảm và ý chí chiến đấu phi thường của anh.
Nhiều năm sau, mỗi khi gặp gỡ học sinh, thanh niên, Anh hùng La Văn Cầu luôn nhắn nhủ:
"Độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu. Các cháu hãy học tập thật tốt để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp."
Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ ca ngợi lòng dũng cảm của người chiến sĩ cách mạng mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về sức mạnh của ý chí. Dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu, nếu có niềm tin và quyết tâm, con người vẫn có thể vượt qua mọi thử thách.
Tinh thần của Anh hùng La Văn Cầu sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho các thế hệ trẻ Việt Nam – sống có lý tưởng, biết yêu nước, biết vượt khó và luôn sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc.



