Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY BỊ THƯƠNG VẪN GIỮ CHẶT BỘC PHÁ

Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP Tin học Trường Đại học Hải Dương

Cao Bằng22/08/2026xã Kẻ Sặt (Xã Kẻ Sặt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện về Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950, có một hình ảnh đã trở thành biểu tượng cho ý chí chiến đấu của người lính Việt Nam: một chiến sĩ bị thương nặng nhưng vẫn tìm mọi cách tiếp tục nhiệm vụ, bởi phía trước anh là một cứ điểm cần phải được phá, còn phía sau là đồng đội đang chờ đợi. Người chiến sĩ ấy là La Văn Cầu, dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng.

La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng biên giới. Những năm đất nước còn dưới ách thực dân, cuộc sống của người dân miền núi vô cùng cơ cực. Cách mạng đã đem đến cho người thanh niên trẻ ấy một con đường mới. La Văn Cầu tham gia bộ đội và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ có tinh thần chiến đấu rất cao.

Năm 1950, quân ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm phá thế bao vây của địch ở căn cứ địa Việt Bắc, khai thông biên giới và mở rộng căn cứ. Trong chiến dịch ấy, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tham gia đánh cứ điểm Đông Khê – một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng thủ của quân Pháp.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Hỏa lực của địch từ các lô cốt liên tục trút xuống. Để mở đường cho bộ đội tiến lên, những chiến sĩ công binh và bộ binh phải tiếp cận sát công sự địch.

La Văn Cầu ôm bộc phá tiến lên.

Trong lúc chiến đấu, anh bị thương rất nặng. Một cánh tay bị thương đến mức gần như không còn khả năng sử dụng. Nhưng trận đánh vẫn đang diễn ra. Phía trước vẫn là công sự của địch. Đồng đội vẫn đang chờ.

Trong hoàn cảnh ấy, La Văn Cầu đã đề nghị đồng đội giúp mình tiếp tục nhiệm vụ. Anh dùng cánh tay còn lại ôm bộc phá, tìm cách tiếp cận mục tiêu và hoàn thành nhiệm vụ.

Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ là câu chuyện của sức mạnh thể chất. Đó là câu chuyện về ý chí.

Con người có thể bị thương.

Cơ thể có thể đau đớn.

Nhưng ý chí chiến đấu thì không dễ bị khuất phục.

Chiến công của La Văn Cầu trong Chiến dịch Biên giới đã trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng thời kỳ chống Pháp. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều khiến câu chuyện ấy sống mãi không phải chỉ vì La Văn Cầu đã chiến đấu trong một trận đánh lớn. Đó là bởi trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã lựa chọn đặt nhiệm vụ chung lên trên nỗi đau của bản thân.

Ngày nay, khi nhìn lại những năm tháng chiến tranh, chúng ta có thể thấy chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những kế hoạch lớn hay những vị tướng tài ba. Chiến thắng còn được tạo nên từ những con người ở tuyến đầu, những người đã dùng chính thân thể mình để mở đường cho đồng đội.

La Văn Cầu đã để lại một hình ảnh không thể phai mờ: một người lính bị thương nhưng không chịu nằm xuống khi nhiệm vụ chưa hoàn thành. Cánh tay có thể bị thương, nhưng ý chí của người chiến sĩ thì vẫn còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn