La Văn Cầu - Cánh Tay Chặt Đứt Và Tinh Thần Thép Đông Khê
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Trong pho sử vàng chống Pháp của Quân đội Nhân dân Việt Nam, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu (sinh năm 1931) hiện lên như một huyền thoại sống về lòng dũng cảm, sự hy sinh phi thường và tinh thần tiến công không gì khuất phục nổi. Hành động tự chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá xông lên phá đồn địch của ông đã trở thành tượng đài bất tử, tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950.
La Văn Cầu (tên thật là Sầm Văn Cầu), là người dân tộc Tày, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước dưới gông cờ thực dân, năm 1948, khi mới 17 tuổi, ông đã khai tăng thêm tuổi để được nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 671, Tiểu đoàn 174, Trung đoàn 174 (Đoàn Cao - Bắc - Lạng).
Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới mở màn. Trận đánh chiếm cứ điểm Đông Khê – nơi được coi là "mắt xích" phòng thủ kiên cố bậc nhất của quân Pháp trên Đường số 4 – đóng vai trò quyết định toàn bộ chiến dịch. Đêm ngày 16, rạng sáng ngày 17 tháng 9 năm 1950, đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ bộc phá mở đường cho đại quân tiến đánh lô cốt số 3 – một hỏa điểm ngoan cố của địch.
Trong lúc ôm bộc phá lao lên dưới làn mưa đạn mù mịt của kẻ thù, La Văn Cầu bị đạn địch bắn trúng làm gãy nát má phải và dập nát cánh tay phải. Ông ngất đi vì đau đớn và mất máu. Khi tỉnh lại, nhận thấy trận đánh đang ở thời điểm quyết định, nếu chậm trễ đồng đội sẽ bị hỏa lực địch tiêu diệt, ông quyết định không lui về tuyến sau.
Cánh tay phải bị dập nát lủng lẳng vướng víu, làm cản trở bước tiến. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người chiến sĩ trẻ 19 tuổi đã có một quyết định phi thường: ông nhờ đồng đội Nông Văn Phè dùng dao găm chặt đứt rời cánh tay phải cho mình.
Sau khi cánh tay bị thương rơi xuống, La Văn Cầu dùng tay trái ôm chặt quả bộc phá nặng 12kg, tiếp tục trườn lên áp sát lô cốt địch. Với toàn bộ sức tàn và chí khí quật cường, ông đã giật nổ bộc phá thành công, san phẳng hỏa điểm chủ lực của đối phương, mở đường máu cho đồng đội xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự là một trong 7 vị Anh hùng đầu tiên được Đảng, Nhà nước và Bác Hồ tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Cánh tay phải của Anh hùng La Văn Cầu đã ở lại với đất mẹ Đông Khê, nhưng tấm gương "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của ông đã truyền ngọn lửa cách mạng rực cháy cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam. Cuộc đời ông là minh chứng sống động rằng: sức mạnh của ý chí và lòng yêu nước luôn vượt qua mọi giới hạn đớn đau của thể xác.



