Khác

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY CÒN LẠI

Cuộc đời và tấm gương của Anh hùng La Văn Cầu nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, kiên trì vượt qua khó khăn và luôn đặt lợi ích của tập thể, của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Trong thời bình, tinh thần ấy được thể hiện bằng việc học tập tốt, lao động sáng tạo, rèn luyện bản lĩnh, sẵn sàng cống hiến và bảo vệ thành quả mà các thế hệ cha anh đã đổi bằng máu xương để giành được.

Cần Thơ10/08/2026Xã Tân Hợp (Đoàn xã Tân Hợp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam có biết bao tấm gương anh hùng đã lấy chính máu xương của mình để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu là một biểu tượng sáng ngời của ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến, quyết thắng.

La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình người dân tộc Tày ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày đất nước còn chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người dân lầm than, chàng trai trẻ sớm tham gia lực lượng vũ trang với quyết tâm đánh đuổi quân xâm lược.

Nhờ lòng dũng cảm, sức khỏe tốt và tinh thần kỷ luật, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ trong tổ bộc phá – lực lượng chuyên mở đường cho bộ đội xung phong đánh vào các cứ điểm kiên cố của địch. Đây là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, bởi những người mang bộc phá luôn phải đi đầu dưới làn đạn dày đặc.

Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới mở màn. Mục tiêu quan trọng là cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Bộ đội ta quyết tâm tiêu diệt cứ điểm này để khai thông biên giới Việt – Trung, tạo điều kiện nhận viện trợ quốc tế và mở rộng vùng giải phóng.

Đêm trước trận đánh, đơn vị họp phổ biến nhiệm vụ.

Người chỉ huy nhìn mọi người rồi hỏi:

"Ai nhận nhiệm vụ mang bộc phá mở cửa mở?"

Chưa dứt lời, La Văn Cầu đã bước lên một bước, giọng dứt khoát:

"Báo cáo! Tôi xin nhận nhiệm vụ!"

Người chỉ huy nhìn người chiến sĩ trẻ với ánh mắt tin tưởng.

"Đây là nhiệm vụ rất nguy hiểm."

La Văn Cầu mỉm cười:

"Nếu phải hy sinh để đơn vị tiến lên thì tôi cũng sẵn sàng."

Rạng sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu. Pháo binh ta dội lửa vào cứ điểm Đông Khê. Tiếng súng, tiếng pháo rung chuyển cả núi rừng.

Lợi dụng làn khói dày đặc, La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng hàng chục ki-lô-gam lao về phía hàng rào dây thép gai của địch.

Quân Pháp từ trong lô cốt phát hiện.

Tiếng đại liên nổ giòn giã.

Đạn cày tung mặt đất.

Một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của La Văn Cầu, làm cánh tay gần như đứt lìa. Máu chảy ướt đẫm áo.

Đồng đội chạy đến định đưa ông lui về phía sau.

La Văn Cầu nghiến răng:

"Không! Cửa mở chưa phá được thì tôi chưa thể rút!"

Người y tá lo lắng:

"Đồng chí mất nhiều máu rồi!"

La Văn Cầu nhìn cánh tay đang chỉ còn dính lại bằng phần da và gân, rồi nói một câu khiến tất cả lặng người:

"Nếu cánh tay này vướng việc chiến đấu... hãy chặt nó đi!"

Mọi người đều sững sờ.

Không ai nỡ làm điều đó.

La Văn Cầu tiếp tục quả quyết:

"Đừng để vì tôi mà chậm thời cơ!"

Cuối cùng, đồng đội nhanh chóng xử lý vết thương để ông tiếp tục chiến đấu.

Ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, La Văn Cầu lại lao lên.

Khoảng cách đến hàng rào chỉ còn vài mét.

Đạn vẫn bắn như mưa.

Nhưng người chiến sĩ trẻ không hề chùn bước.

Ông đặt khối bộc phá vào chân hàng rào rồi giật kíp.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Hàng rào dây thép gai bị phá tung.

Người chỉ huy hô lớn:

"Xung phong!"

Các chiến sĩ đồng loạt tràn qua cửa mở.

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, lá cờ "Quyết chiến – Quyết thắng" tung bay trên cứ điểm Đông Khê.

Chiến thắng Đông Khê trở thành thắng lợi mở đầu có ý nghĩa quyết định của Chiến dịch Biên giới năm 1950, góp phần làm thay đổi cục diện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

La Văn Cầu được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Dù mất một cánh tay, ông vẫn luôn lạc quan và tiếp tục công tác, cống hiến cho đất nước.

Năm 1952, Nhà nước phong tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu phi thường.

Nhiều năm sau, khi được hỏi điều gì đã giúp mình vượt qua đau đớn trong trận đánh ấy, La Văn Cầu chỉ mỉm cười và nói:

"Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình dừng lại thì đồng đội sẽ gặp nguy hiểm, trận đánh có thể thất bại. Nghĩ vậy nên không còn thấy sợ nữa."

Một câu trả lời giản dị nhưng chứa đựng cả tinh thần của người lính Cụ Hồ: đặt nhiệm vụ lên trên bản thân, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên mọi đau thương, mất mát.

Ngày nay, câu chuyện về La Văn Cầu vẫn được kể lại trong các đơn vị quân đội, trường học và tổ chức Đoàn như một biểu tượng của lòng quả cảm. Đó không chỉ là câu chuyện về một cánh tay bị thương, mà còn là câu chuyện về ý chí sắt đá, về niềm tin chiến thắng và sức mạnh của lòng yêu nước.

Bài học rút ra

Cuộc đời và tấm gương của Anh hùng La Văn Cầu nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, kiên trì vượt qua khó khăn và luôn đặt lợi ích của tập thể, của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Trong thời bình, tinh thần ấy được thể hiện bằng việc học tập tốt, lao động sáng tạo, rèn luyện bản lĩnh, sẵn sàng cống hiến và bảo vệ thành quả mà các thế hệ cha anh đã đổi bằng máu xương để giành được.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn