Bài viết

La Văn Cầu – Cánh tay còn lại cho Tổ quốc

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Tùng Lâm (Trần Nhân Tông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

iữa núi rừng biên giới Cao Bằng những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, có một người chiến sĩ đã để lại dấu ấn không phai mờ trong lịch sử dân tộc bằng ý chí thép và lòng quả cảm phi thường. Người ấy là La Văn Cầu – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, lá cờ đầu của phong trào thi đua giết giặc lập công.

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nậm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của anh gắn liền với nghèo khó và nỗi đau mất mát. Cha anh bị địch tra tấn dã man đến kiệt sức rồi qua đời, để lại trong lòng cậu bé La Văn Cầu mối thù sâu sắc với thực dân, phong kiến. Cuộc sống lam lũ, cơ cực sớm hun đúc trong anh tinh thần chịu đựng bền bỉ và ý chí vươn lên mạnh mẽ.

Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công đã thắp lên trong lòng chàng trai trẻ niềm tin và khát vọng giải phóng quê hương. Được cán bộ cách mạng tuyên truyền, giác ngộ, La Văn Cầu hiểu rằng chỉ có con đường cầm súng đánh giặc mới đem lại tự do cho nhân dân. Mới 16 tuổi, anh khai tăng tuổi lên 18 để được gia nhập bộ đội năm 1948. Trong những năm tháng đầu đầy gian khổ của cuộc kháng chiến chống Pháp, anh luôn hăng hái rèn luyện, trở thành chiến sĩ gương mẫu, giàu tình đồng đội và được mọi người tin yêu. Anh đã trực tiếp tham gia 29 trận chiến đấu, từ chiến sĩ đến người chỉ huy.

Năm 1949, trong trận phục kích đèo Bông Lau, khi có lệnh xung phong, La Văn Cầu dũng cảm lao lên tuyến đầu. Phát hiện một tên địch ngồi trên xe tăng, anh bắn hạ rồi nhảy lên cướp súng. Thấy ba tên Pháp khác định chạy thoát, anh lập tức dùng chính khẩu súng vừa cướp được bắn gục cả ba. Chưa dừng lại, anh tiếp tục truy kích, tiêu diệt thêm nhiều tên địch, góp phần làm nên chiến công vang dội của trận đánh.

Đỉnh cao của tinh thần anh hùng La Văn Cầu được khắc ghi trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, đặc biệt là trận đánh đồn Đông Khê. Dù bị đau chân trong trận đánh trước, anh vẫn kiên quyết xin ra trận. Khi đơn vị gặp khó khăn, anh động viên tiểu đội, trực tiếp băng bó, cõng thương binh về nơi an toàn. Trên đường rút lui, địch phản kích bằng dù, trong tình trạng kiệt sức, anh vẫn vác khẩu pháo 12,7 ly thu được của địch đưa về đơn vị.

Trong trận đánh Đông Khê lần thứ hai, La Văn Cầu được giao chỉ huy tổ bộc phá, làm nhiệm vụ phá hàng rào và lô cốt mở cửa cho đơn vị xung phong. Khi hai đồng chí xung kích bị thương, bộc phá bị phá hủy, địch tập trung hỏa lực dữ dội, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy anh em gỡ mìn của địch để tiếp tục tiến công. Đến lúc toàn bộ đồng đội đều bị thương, chỉ còn lại một mình anh, La Văn Cầu vẫn ôm bộc phá xông thẳng về phía lô cốt đầu cầu.

Bị địch bắn nát cánh tay phải và ngất đi giữa làn đạn, khi tỉnh lại, nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành, anh đã đưa ra một quyết định làm chấn động lòng người: nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để khỏi vướng. Với cánh tay còn lại, anh tiếp tục ôm bộc phá lao lên, đánh sập lô cốt, mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt hoàn toàn đồn Đông Khê, giành thắng lợi quyết định cho chiến dịch.

Chiến công của La Văn Cầu đã trở thành biểu tượng rực sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, cổ vũ mạnh mẽ phong trào thi đua giết giặc lập công trong toàn quân, đặc biệt là phong trào sử dụng bộc phá đánh công đồn. Anh được tuyên dương là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, được tặng Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất; sau này mang quân hàm Đại tá.

Trở về đời thường khi nghỉ hưu, La Văn Cầu vẫn sống giản dị, khiêm nhường. Nhưng hình ảnh người chiến sĩ sẵn sàng hi sinh một phần thân thể để hoàn thành nhiệm vụ vì Tổ quốc đã trở thành biểu tượng bất diệt. Cánh tay của La Văn Cầu đã nằm lại chiến trường, nhưng ý chí và tinh thần anh hùng của ông sẽ mãi mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn