Bài viết

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY CÒN LẠI GIỮ TRỌN LỜI THỀ

Phú Thọ07/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY CÒN LẠI GIỮ TRỌN LỜI THỀ

"Lòng yêu nước không được đo bằng sức mạnh của đôi tay, mà bằng ý chí không bao giờ khuất phục."

Cuối năm 1950, chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn ác liệt. Trên những dãy núi hiểm trở ở vùng Đông Bắc, quân ta quyết tâm đánh chiếm các cứ điểm quan trọng của thực dân Pháp, mở đường liên lạc với quốc tế và tạo bước ngoặt cho cuộc kháng chiến.

Trong đội ngũ những người lính trẻ hôm ấy có một chiến sĩ dân tộc Tày tên là La Văn Cầu. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Cao Bằng, anh sớm tham gia cách mạng với mong muốn góp sức giành lại độc lập cho quê hương. Đồng đội nhớ đến anh bởi dáng người rắn rỏi, tính cách ít nói nhưng luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.

Trong trận đánh cứ điểm Đông Khê, La Văn Cầu được giao mang bộc phá mở đường cho đơn vị xung phong. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, bởi người chiến sĩ phải tiếp cận gần hàng rào và hỏa điểm của địch dưới làn đạn dày đặc.

Tiếng súng nổ vang khắp núi rừng. Đạn từ các lô cốt địch bắn như mưa, cày xới mặt đất. Lợi dụng từng mô đất, từng tảng đá, La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng nề tiến từng bước về phía mục tiêu.

Khi chỉ còn cách hàng rào địch một quãng ngắn, một viên đạn bất ngờ găm vào cánh tay phải của anh. Máu chảy rất nhiều, cánh tay gần như không còn cử động được. Đồng đội phía sau hô lớn bảo anh rút lui để băng bó.

Nhưng La Văn Cầu hiểu rằng nếu dừng lại lúc này, thời cơ tấn công sẽ trôi qua. Anh nghiến chặt răng, tiếp tục ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, cố gắng bò từng mét trong mưa đạn.

Vết thương ngày càng nặng khiến cánh tay bị thương vướng víu, đau buốt và cản trở việc di chuyển. Theo nhiều tư liệu lịch sử, trong tình thế cấp bách ấy, anh đã đề nghị đồng đội hỗ trợ xử lý phần cánh tay bị dập nát để có thể tiếp tục chiến đấu. Quyết tâm ấy khiến những người có mặt vô cùng xúc động.

Không để cơn đau khuất phục, La Văn Cầu tiếp tục lao lên phía trước. Khi đến sát hàng rào, anh đặt khối bộc phá đúng vị trí, châm ngòi rồi nhanh chóng rời khỏi khu vực.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Hàng rào phòng ngự của địch bị phá tung. Khói bụi cuồn cuộn bốc lên, mở ra cửa mở cho bộ đội xung phong. Từ phía sau, các chiến sĩ đồng loạt hô vang rồi tiến lên đánh chiếm cứ điểm.

Trận chiến kết thúc thắng lợi. Đông Khê được giải phóng, góp phần quan trọng vào thành công của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Dù mất đi một phần cơ thể, anh chưa bao giờ xem đó là điều đáng tiếc. Khi được hỏi điều gì khiến anh có thể vượt qua nỗi đau, anh chỉ mỉm cười và nói rằng chiến thắng của đồng đội mới là điều quan trọng nhất.

Sau chiến tranh, La Văn Cầu tiếp tục công tác, trở thành tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và lòng trung thành với Tổ quốc. Năm 1952, anh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của quân đội Việt Nam.

Câu chuyện về người chiến sĩ mang bộc phá năm nào vẫn được kể lại trong các nhà trường, đơn vị quân đội và những buổi sinh hoạt truyền thống. Đó không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm, mà còn là minh chứng rằng khi Tổ quốc cần, con người Việt Nam có thể vượt lên mọi đau đớn để hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn