La Văn Cầu – Cánh tay còn lại vẫn ôm bộc phá
Trận đánh diễn ra trong tiếng súng dồn dập. Nhiệm vụ của Cầu là mang bộc phá đánh vào lô cốt địch—một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Khi vừa tiếp cận mục tiêu, một viên đạn bắn trúng tay anh. Cánh tay gần như đứt lìa, treo lủng lẳng. Máu chảy ướt cả áo.
Một đồng đội hét lên:
“Cầu! Rút về đi!”
Nhưng anh lắc đầu, mắt vẫn hướng về phía trước:
“Không… phải đánh xong!”
Cơn đau khiến anh choáng váng. Nhưng điều anh sợ hơn là nhiệm vụ không hoàn thành. Anh nghiến răng, yêu cầu đồng đội dùng dao cắt đứt phần tay bị thương.
Khoảnh khắc ấy, không ai dám làm. Nhưng ánh mắt của anh quá kiên quyết.
Cánh tay rơi xuống. Anh dùng tay còn lại ôm chặt khối bộc phá, tiếp tục bò lên phía trước.
Tiếng nổ vang trời.
Lô cốt bị phá hủy. Đơn vị xung phong tiến lên.
Người ta tìm thấy anh nằm bên cạnh vị trí vừa đánh sập, khuôn mặt vẫn còn nét kiên cường. Anh đã dùng phần cơ thể còn lại để hoàn thành nhiệm vụ, như một minh chứng cho ý chí không gì khuất phục nổi.



