Bài viết

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Bắc Ninh11/06/2026Ong Xuân Mạnh (Đoàn Thành niên Phòng PC02 Công an tỉnh Bắc Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam có những con người đã trở thành huyền thoại bằng chính lòng dũng cảm và ý chí phi thường của mình. Họ không chỉ chiến thắng kẻ thù mà còn chiến thắng nỗi đau của bản thân để hoàn thành nhiệm vụ. Một trong những người anh hùng ấy là La Văn Cầu – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, người đã để lại một phần cơ thể nơi chiến trường nhưng không bao giờ để lại ý chí chiến đấu. La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, nhân dân lầm than, từ rất sớm cậu bé La Văn Cầu đã nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý chí đánh đuổi quân xâm lược. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, ông tình nguyện tham gia quân đội. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra vô cùng ác liệt. Những người lính trẻ ngày ấy phải sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Thiếu cơm ăn, thiếu quần áo mặc, thiếu thuốc men, nhưng không ai chùn bước. La Văn Cầu luôn là người lính gương mẫu, dũng cảm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm phá thế bao vây của địch, mở rộng căn cứ địa cách mạng và khai thông con đường liên lạc quốc tế. Trong chiến dịch ấy, trận đánh cứ điểm Đông Khê được xác định là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt và mở đường cho bộ đội tiến công. Trước giờ xuất kích, người chiến sĩ trẻ tuổi hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, là bom đạn và có thể là sự hy sinh. Nhưng ông vẫn xung phong nhận nhiệm vụ. Rạng sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950, trận đánh bắt đầu. Địch chống trả quyết liệt bằng hỏa lực mạnh. Đạn súng máy, đại liên từ các lô cốt bắn ra như mưa khiến nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh. Giữa làn đạn dày đặc ấy, La Văn Cầu vẫn ôm bộc phá lao lên phía trước. Khi chỉ còn cách mục tiêu một khoảng ngắn, một viên đạn của địch bất ngờ bắn trúng cánh tay phải của ông. Cánh tay bị dập nát. Máu chảy đầm đìa. Cơn đau dữ dội khiến bất cứ ai cũng có thể ngất lịm. Nhưng La Văn Cầu không dừng lại. Ông vẫn tiếp tục ôm khối bộc phá tiến lên. Cánh tay bị thương không còn cử động được nữa. Phần thịt bị dập nát khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Trong hoàn cảnh ấy, điều khiến đồng đội kinh ngạc là người chiến sĩ trẻ không nghĩ đến tính mạng của mình mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ. Ông yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê cắt phần cánh tay bị dập nát đang vướng víu để tiếp tục chiến đấu. Người đồng đội không nỡ. Nhưng La Văn Cầu kiên quyết: “Nhiệm vụ quan trọng hơn! Phải đánh chiếm được mục tiêu!” Sau đó, ông tiếp tục dùng cánh tay còn lại ôm khối bộc phá lao về phía lô cốt địch. Trong tiếng đạn nổ vang trời, ông đặt bộc phá đúng vị trí. Một tiếng nổ lớn vang lên. Lô cốt địch bị phá hủy. Con đường tiến công được mở ra. Bộ đội ta nhanh chóng xung phong tiêu diệt cứ điểm. Trận Đông Khê giành thắng lợi. Chiến thắng ấy mở đầu cho thắng lợi của toàn Chiến dịch Biên giới năm 1950, tạo bước ngoặt quan trọng cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi trận đánh kết thúc, La Văn Cầu được đưa đi cứu chữa. Ông mất một phần cánh tay nhưng giữ được tính mạng. Điều đặc biệt là trong suốt quá trình điều trị, ông không than vãn hay tiếc nuối. Ông luôn cho rằng mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã nằm lại chiến trường. Năm 1952, khi mới 20 tuổi, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là phần thưởng xứng đáng cho tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao đẹp của người chiến sĩ trẻ. Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác, cống hiến cho đất nước. Điều khiến nhiều người cảm phục là dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn luôn lạc quan, giản dị và khiêm nhường. Mỗi lần nhắc đến chiến công năm xưa, ông không nói nhiều về bản thân mà thường nhắc đến những đồng đội đã anh dũng hy sinh. Đối với ông, chiến thắng là công lao của cả tập thể chứ không phải của riêng một cá nhân nào. Ngày nay, câu chuyện về La Văn Cầu vẫn được kể lại trong các nhà trường, đơn vị quân đội và tổ chức đoàn thể như một bài học sinh động về lòng yêu nước và ý chí vượt lên nghịch cảnh. Nghe câu chuyện ấy, chúng ta càng hiểu rằng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở thể chất mà còn nằm ở ý chí. Một người có thể mất đi một phần cơ thể nhưng không bao giờ được phép mất đi niềm tin và lý tưởng sống. La Văn Cầu đã để lại cánh tay của mình nơi chiến trường Đông Khê. Nhưng ông đã để lại cho các thế hệ mai sau một di sản vô giá. Đó là lòng yêu nước. Là tinh thần trách nhiệm. Là ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Đó cũng chính là ngọn lửa bất diệt của một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn