Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY ĐỂ LẠI Ở ĐÔNG KHÊ

Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương

Cao Bằng18/08/2026xã Vĩnh Hoà (xã Vĩnh Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử mà chỉ cần nhắc đến một địa danh, cả một hình ảnh đã hiện lên trong tâm trí nhiều thế hệ. Với La Văn Cầu, đó là Đông Khê – nơi người chiến sĩ trẻ đã để lại một phần thân thể của mình và viết nên một trong những câu chuyện nổi tiếng của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

La Văn Cầu sinh năm 1931 tại Cao Bằng, là người dân tộc Tày. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Năm 1948, ông tham gia quân đội và trở thành chiến sĩ của lực lượng vũ trang.

Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, quân đội Việt Nam tiến công Đông Khê – một vị trí quan trọng trên tuyến đường chiến lược ở Cao Bằng.

Trong trận đánh, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ cùng đồng đội tiếp cận vị trí phòng thủ của đối phương.

Ông bị thương rất nặng.

Nhưng thay vì rời khỏi trận địa, người chiến sĩ trẻ vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Theo tư liệu quân sử, ông bị thương ở cánh tay và tình trạng thương tích khiến cánh tay gần như không còn khả năng sử dụng. La Văn Cầu đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để ông tiếp tục chiến đấu.

Sau đó, ông tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Câu chuyện ấy trở thành biểu tượng về ý chí của người lính Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp.

Nhưng điều khiến người đời sau xúc động không chỉ là sự dũng cảm.

Đó còn là tuổi đời.

La Văn Cầu khi ấy mới khoảng 19 tuổi.

Một chàng trai còn rất trẻ đã phải bước vào một trận chiến mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ông sống sót sau chiến tranh và mang thương tật suốt đời.

Nhiều thập kỷ sau, ông vẫn được nhắc đến như một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu.

Năm 2026, La Văn Cầu qua đời, khép lại cuộc đời gần một thế kỷ của một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Cánh tay ông để lại ở Đông Khê, nhưng tên tuổi ông thì ở lại với lịch sử.

Và có lẽ, điều đẹp nhất khi nhớ về La Văn Cầu không phải là nhớ đến một thương tích, mà là nhớ đến một con người đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn