LA VĂN CẦU – CÁNH TAY Ở ĐỒNG KHÊ
LA VĂN CẦU – CÁNH TAY Ở ĐỒNG KHÊ
Năm 1950, vùng biên giới Cao Bằng chìm trong khói lửa.
Chiến dịch Biên giới bước vào những trận đánh quyết liệt.
Đồng Khê trở thành một vị trí quan trọng.
Trong đội hình những người lính xung kích hôm ấy có La Văn Cầu, người dân tộc Tày, khi đó còn rất trẻ.
Người lính bước vào trận đánh không mang theo nhiều thứ.
Một khẩu súng.
Lựu đạn.
Bộc phá.
Và niềm tin rằng phải mở được cửa cho đồng đội tiến lên.
Đêm miền núi lạnh.
Nhưng khi trận đánh bắt đầu, không ai còn cảm thấy lạnh.
Ánh lửa lóe lên.
Đạn rít qua đầu.
Đất đá tung lên sau những tiếng nổ.
Từng mét chiến hào phải đổi bằng máu.
La Văn Cầu mang bộc phá lao về phía lô cốt địch.
Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Người mang bộc phá phải đến đủ gần.
Mà càng gần lô cốt, càng trở thành mục tiêu của hỏa lực.
Một viên đạn đánh trúng cánh tay La Văn Cầu.
Cánh tay bị thương nặng.
Máu chảy.
Đau đến mức có thể khiến một người ngã xuống.
Nhưng trước mặt anh là mục tiêu.
Sau lưng là đồng đội.
Nếu dừng lại, cả đội hình có thể bị chặn.
La Văn Cầu yêu cầu đồng đội giúp xử lý phần cánh tay bị thương để anh tiếp tục chiến đấu.
Rồi anh ôm bộc phá lao lên.
Khoảnh khắc ấy trở thành một trong những hình ảnh nổi tiếng của người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
Bộc phá nổ.
Cửa mở.
Đồng đội xông lên.
Trận đánh tiếp tục.
Và Đồng Khê cuối cùng được giải phóng.
La Văn Cầu sống sót.
Anh không phải một liệt sĩ hy sinh trên chiến trường như nhiều nhân vật khác trong tuyển tập này, nhưng câu chuyện của anh được đặt ở đây như một lời tri ân những người đã để lại một phần cơ thể của mình cho đất nước.
Có những người trở về sau chiến tranh.
Nhưng không bao giờ trở về nguyên vẹn.
Một cánh tay.
Một đôi mắt.
Một phần cơ thể.
Hoặc những vết thương không ai nhìn thấy.
Hòa bình không chỉ được xây bằng những ngôi mộ.
Nó còn được xây bằng cuộc đời của những thương binh mang chiến tranh theo mình đến tận tuổi già.
Hãy thử nghĩ đến La Văn Cầu khi trận đánh kết thúc.
Cơn đau chắc hẳn rất lớn.
Một chàng trai trẻ hiểu rằng từ hôm ấy, cuộc đời mình sẽ khác.
Những việc đơn giản nhất cũng phải học lại.
Nhưng nếu hỏi có hối tiếc không, câu trả lời nằm ngay trong hành động của anh trên chiến trường.
Khi cánh tay bị thương, anh không hỏi:
“Sau này tôi sẽ sống thế nào?”
Anh chỉ nghĩ:
“Làm sao để đồng đội tiến lên?”
Đó là một cách sống trong chiến tranh mà thế hệ hôm nay rất khó hình dung.
Con người đặt nhiệm vụ chung cao hơn thân thể của chính mình.
Sau chiến tranh, Anh hùng La Văn Cầu tiếp tục sống, trở thành một nhân chứng của lịch sử.
Mỗi lần câu chuyện Đồng Khê được kể lại, người nghe thường dừng lại ở chi tiết cánh tay.
Nhưng điều quan trọng hơn không phải phần cơ thể đã mất.
Điều quan trọng là ý chí của người lính đã thắng nỗi đau.
Ngày nay, đường lên Cao Bằng đã khác.
Xe chạy qua những thung lũng xanh.
Những bản làng có điện.
Trẻ em đến trường.
Nơi từng có tiếng súng giờ có tiếng người gọi nhau giữa nương ngô.
Nhìn những cảnh ấy, ta hiểu điều những người lính năm 1950 bảo vệ không phải một khái niệm xa xôi.
Họ bảo vệ chính những ngày bình thường hôm nay.
Một người đã để lại cánh tay ở chiến trường.
Để những thế hệ sau có thể dang cả hai tay ôm lấy cuộc sống hòa bình.


