Bài viết

LA VĂN CẦU – CÁNH TAY Ở LẠI CHIẾN TRƯỜNG

Hải Phòng22/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi quân đội ta còn non trẻ, vũ khí thiếu thốn, mỗi trận đánh đều phải đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng của biết bao người lính, đã có những con người bình dị mà phi thường. Trong số đó, La Văn Cầu – người chiến sĩ dân tộc Tày – đã để lại một câu chuyện khiến cả dân tộc khâm phục: câu chuyện về cánh tay ở lại chiến trường.

La Văn Cầu sinh năm 1931 tại huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với nương rẫy, với những con suối, ngọn núi vùng biên giới. Nhưng cũng chính nơi đây, anh sớm chứng kiến cảnh giặc Pháp càn quét, đốt làng, bắt bớ đồng bào. Nỗi căm thù giặc lớn dần theo năm tháng, hun đúc trong trái tim người thanh niên miền núi ý chí quyết đứng lên bảo vệ quê hương.

Năm chưa đầy hai mươi tuổi, La Văn Cầu tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam. Trải qua nhiều trận đánh lớn nhỏ, anh luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. Với dáng người rắn rỏi, tính tình gan dạ, mưu trí, La Văn Cầu nhanh chóng được tin tưởng giao trọng trách tổ trưởng tổ bộc phá.

Mùa thu năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, quân ta mở trận đánh then chốt vào cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Nhiệm vụ của tổ bộc phá do La Văn Cầu chỉ huy là mang bộc phá tiếp cận lô cốt địch, phá tung hàng phòng ngự, mở đường cho bộ đội xung phong.

Đêm xuống, rừng núi Đông Khê chìm trong mưa lạnh. Dưới làn đạn dày đặc của quân thù, La Văn Cầu cùng đồng đội bò sát từng tấc đất, tiến dần về phía lô cốt. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài mét, một viên đạn địch bất ngờ bắn trúng cánh tay phải của anh. Máu chảy ướt đẫm áo, cánh tay gần như nát lìa.

Cơn đau buốt tưởng chừng xé nát cả cơ thể, nhưng La Văn Cầu không hề lùi bước. Anh hiểu rằng nếu dừng lại, nhiệm vụ sẽ thất bại, đồng đội phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh nghiến chặt răng, ra lệnh cho đồng đội:

Chặt tay tôi đi! Phải tiếp tục đánh!

Đồng đội bàng hoàng, không ai nỡ ra tay. Nhưng trước ánh mắt kiên quyết của La Văn Cầu, họ buộc phải làm theo. Cánh tay bị thương được chặt bỏ, ở lại chiến trường giữa mưa bom bão đạn. La Văn Cầu ôm bộc phá bằng cánh tay còn lại, tiếp tục bò lên phía trước, lao thẳng vào lô cốt địch.

Tiếng nổ vang trời. Lô cốt Đông Khê bị phá tan. Cửa mở cho bộ đội ta xông lên tiêu diệt cứ điểm quan trọng của quân Pháp. Trận đánh giành thắng lợi, góp phần quyết định vào thành công của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

La Văn Cầu được đồng đội đưa về cứu chữa trong tình trạng kiệt sức. Anh mất đi một cánh tay, nhưng giữ trọn vẹn lời thề của người lính cách mạng: “Nhiệm vụ còn, mình còn.”

Sau chiến tranh, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về anh không chỉ là chiến công, mà còn là biểu tượng của ý chí thép, của tinh thần sẵn sàng hy sinh một phần thân thể để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Cánh tay của La Văn Cầu đã ở lại chiến trường Đông Khê năm ấy. Nhưng tên tuổi, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của anh thì ở lại mãi trong lịch sử dân tộc Việt Nam – như một ngọn lửa thiêng thắp sáng những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn