LA VĂN CẦU: "CÁNH TAY THÉP" VÀ HUYỀN THOẠI TRẬN ĐÔNG KHÊ

Người con của núi rừng biên giới
Trong những trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những con người mà tên tuổi và hành động quả cảm của họ đã vượt qua giới hạn của thời gian, trở thành huyền thoại sống mãi trong tâm khảm dân tộc. Nhắc đến những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu nhất thời kỳ đầu kháng chiến, không thể không nhắc đến Đại tá La Văn Cầu – người chiến sĩ pháo binh, bộ binh kiên trung đã hiến dâng một phần cơ thể mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sinh năm 1932 tại xã Chí Thảo, huyện Quảng Uyên (nay là huyện Quảng Hòa), tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình nông dân nghèo thuộc đồng bào dân tộc Tày, cậu thiếu niên La Văn Cầu từ nhỏ đã chứng kiến cảnh nước mất nhà tan dưới ách thống trị tàn bạo của thực dân và phát-xít. Mang trong mình dòng máu yêu nước quật cường, năm 1948, khi vừa tròn 16 tuổi, anh trốn gia đình tòng quân gia nhập Vệ quốc đoàn, bắt đầu hành trình binh nghiệp đầy oanh liệt.
Bối cảnh: Trận đánh mở màn lịch sử tại cứ điểm Đông Khê
Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn quyết định. Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Tổng Tư lệnh quyết định mở màn chiến dịch bằng cuộc tấn công tiêu diệt cụm cứ điểm Đông Khê (Cao Bằng) – mắt xích quan trọng trong hệ thống phòng thủ của thực dân Pháp trên tuyến biên giới phía Bắc.
Đơn vị của tiểu đội trưởng La Văn Cầu nhận nhiệm vụ vô cùng hiểm nghèo: đánh chiếm lô cốt đầu cầu của địch để mở đường cho toàn quân xông lên. Cuộc giao tranh diễn ra vô cùng ác liệt ngay từ những phút đầu tiên. Hỏa lực từ các lô cốt kiên cố của địch râm ran nhả đạn, kìm chân đội hình tiến công của ta, gây ra tổn thất không nhỏ.
Khoảnh khắc sinh tử: Quyết định chấn động chiến trường
Dưới làn mưa đạn dữ dội, La Văn Cầu cùng đồng đội liên tục xông lên áp sát mục tiêu. Trong một đợt xung phong, anh bị mảnh pháo của địch bắn trúng tay phải, khiến xương tay bị dập nát, cánh tay phải gần như đứt lìa, lủng lẳng bên người, máu tuôn xối xả. Cơn đau thấu xương thấu thịt ập đến khiến anh ngất lịm đi.
Nhưng khi vừa tỉnh lại, nghe tiếng súng trận địa vẫn đang gầm rú và đồng đội đang gặp khó khăn trước hỏa lực mạnh mẽ của lô cốt địch, ý chí chiến đấu bùng cháy mãnh liệt trong anh. Nhìn cánh tay phải bị thương nặng không còn cử động được và sẽ là vật cản lớn khi ôm bộc phá tiếp cận mục tiêu, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định làm rung động lòng người.
Anh quay sang người đồng đội chiến đấu bên cạnh, bình tĩnh cất lời nói đầy quả quyết:
"Tay tôi cụt rồi, không đánh được nữa. Anh lấy dao găm cắt hộ tôi cái tay này đi để tôi còn ôm bộc phá đánh giặc!"
Ban đầu, người đồng đội sững sờ, không dám ra tay trước yêu cầu quá đỗi đau đớn và phi thường ấy. Nhưng trước ánh mắt quyết liệt, sục sôi ý chí chiến đấu của La Văn Cầu, người đồng đội nén đau thương, giúp anh cắt bỏ cánh tay bị thương nặng.
Sức mạnh của ý chí: Quả bộc phá xé tan lô cốt địch
Không còn vướng bận, bằng ý chí phi thường vượt lên trên cả nỗi đau thể xác, La Văn Cầu dùng tay trái ôm khối bộc phá nặng hàng chục ký lô-gam, vùng đứng dậy dũng mãnh lao về phía lô cốt địch.
Anh lao lên như một mũi tên xé gió giữa làn đạn chi chít, áp sát mục tiêu tối quan trọng, nhét bộc phá vào sát cửa châu mai của kẻ thù rồi lăn mình thoát hiểm.
Chùm ảnh tư liệu

Ảnh tư liệu của bài viết.
Ầm!
Một tiếng nổ chấn động cả góc trời vang lên. Lô cốt kiên cố của địch bị thổi bay hoàn toàn, dập tắt hỏa lực cản trở. Con đường tiến công của quân ta được mở toang, tạo tiền đề quyết định để toàn tiểu đoàn ào ạt xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê, góp công lớn vào thắng lợi giòn giã của chiến dịch Biên giới 1950 lịch sử.
Sống mãi với thời gian: Tượng đài anh hùng giữa đời thường
Với chiến công hiển hách và tinh thần dũng cảm vô song ấy, năm 1952, khi mới 20 tuổi, La Văn Cầu đã vinh dự là một trong những gương mặt đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục gắn bó với quân đội, cống hiến trọn đời cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước cho đến khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Dù mang trên mình thương tật chiến tranh nặng nề, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của anh Bộ đội Cụ Hồ, sống mẫu mực, khiêm nhường và là nguồn cảm hứng lớn lao cho các thế hệ trẻ Việt Nam.
Câu chuyện về La Văn Cầu và cánh tay thép tại chiến trường Đông Khê mãi mãi là bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước nồng nàn, ý chí sắt đá và tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của dân tộc Việt Nam.



