LA VĂN CẦU - "CÁNH TAY THÉP VÀ Ý CHÍ QUẬT CƯỜNG" (1)
La Văn Cầu (sinh năm 1932), người dân tộc Tày quê tại Cao Bằng, là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước trong kháng chiến chống Pháp. Sớm mang mối thù nhà nợ nước, năm 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng với 29 trận đánh.
Trong dòng chảy của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, tạc vào lịch sử dân tộc như một biểu tượng của ý chí quật cường. La Văn Cầu, người con ưu tú của dân tộc Tày vùng đất Cao Bằng, chính là một minh chứng sống động cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Sinh năm 1932 tại xã Phong Nậm, huyện Trùng Khánh, La Văn Cầu lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan. Tuổi thơ anh là chuỗi ngày lam lũ, hằn sâu ký ức đau thương về cái chết uất ức của người cha sau những trận đòn tra tấn dã man của kẻ thù. Chính mối thù sâu sắc với đế quốc, phong kiến đã nhen nhóm trong anh ngọn lửa cách mạng.
Năm 1945, sau khi được cán bộ giác ngộ, anh hăng hái tham gia kháng chiến tại quê hương. Với khát khao cháy bỏng được cầm súng giết giặc, năm 1948, dù mới 16 tuổi, La Văn Cầu đã khai tăng lên 18 tuổi để được nhập ngũ. Trong gian khó, anh rèn luyện trở thành một chiến sĩ gương mẫu, giàu lòng nhân ái và tham gia tổng cộng 29 trận đánh lớn nhỏ.
Dấu ấn đầu tiên khẳng định sự dũng cảm của anh là tại trận Bông Lau (1949). Giữa làn mưa đạn, anh nhảy lên xe tăng, bắn hạ tên Pháp đang cố thủ rồi cướp súng của địch. Một mình anh dùng khẩu súng ấy tiêu diệt thêm 3 tên lính đang tiến tới và tiếp tục truy lùng diệt thêm 6 tên nữa, khiến quân thù khiếp sợ.
Đến chiến dịch Biên Giới năm 1950, tại trận Đông Khê lần thứ nhất, dù bị đau chân, anh vẫn kiên quyết ra trận. Không chỉ chiến đấu dũng cảm, anh còn tự tay băng bó và cõng các thương binh về nơi an toàn. Trên đường rút quân, dù đuối sức, anh vẫn vác theo khẩu pháo 12 ly 7 thu được của địch về đơn vị – một hình ảnh biểu trưng cho sức mạnh phi thường của ý chí.
Huyền thoại về La Văn Cầu rực sáng nhất trong trận Đông Khê lần thứ hai (1950). Là chỉ huy tổ bộc phá, anh cùng đồng đội phá hàng rào mở cửa mở. Khi các đồng chí trong tổ đều đã hy sinh hoặc bị thương, chỉ còn lại một mình, anh vẫn ôm bộc phá xông lên.
Trong lúc vượt rào, anh bị bắn gãy nát cánh tay phải và ngất đi. Khi tỉnh lại, thấy cánh tay lủng lẳng vướng víu, không thể tiếp tục chiến đấu, anh đã đưa ra một quyết định chấn động: khẩn thiết yêu cầu đồng đội dùng dao chặt đứt cánh tay bị thương. Với vết thương còn rỉ máu, bằng cánh tay trái còn lại, anh ôm khối bộc phá lao lên phá tan lô cốt đầu cầu, mở đường máu cho đơn vị xung phong tiêu diệt gọn đồn địch.
Hành động của La Văn Cầu không chỉ mang lại chiến thắng tại Đông Khê mà còn cổ vũ tinh thần thi đua giết giặc lập công cho toàn quân. Anh trở thành "lá cờ đầu" trong phong trào sử dụng bộc phá công đồn – một chiến thuật mới đầy hiệu quả thời bấy giờ.
Năm 1951, anh vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Trải qua nhiều cương vị, anh nghỉ hưu với quân hàm Đại tá (1982). Ngày nay, dù đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng phẩm chất và hình ảnh người anh hùng "chặt tay phá đồn" vẫn mãi là tấm gương sáng ngời, truyền lửa cho thế hệ trẻ Việt Nam về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.



