LA VĂN CẦU – CÁNH TAY VÀ Ý CHÍ
Khi thương tích không thể khuất phục một người lính
Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, có một chiến sĩ đã trở thành biểu tượng đặc biệt của lòng quả cảm.
Đó là La Văn Cầu, người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng.
Trong một trận chiến ác liệt, anh bị thương nặng ở cánh tay.
Nhưng nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Phía trước vẫn là vị trí địch cần phải đánh chiếm.
Trong hoàn cảnh ấy, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định mà người bình thường khó có thể tưởng tượng:
Anh đề nghị đồng đội chặt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.
Cánh tay bị thương được xử lý.
Người chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Câu chuyện ấy trở thành một trong những biểu tượng nổi bật về ý chí của người lính Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp.
Nhưng nếu chỉ nhìn La Văn Cầu như một con người “không biết sợ”, chúng ta sẽ chưa hiểu hết câu chuyện.
Anh cũng là một con người bằng xương bằng thịt.
Anh biết đau.
Anh biết hiểm nguy.
Anh biết phía trước có thể là cái chết.
Điều làm nên sự phi thường chính là khả năng vượt lên trên nỗi đau của chính mình để hoàn thành nhiệm vụ.
Lời gửi lại
Có những cuộc chiến ngày nay không diễn ra bằng súng đạn.
Đó có thể là cuộc chiến với sự lười biếng.
Với thất bại.
Với nghịch cảnh.
Với chính sự yếu đuối trong mỗi người.
Và câu chuyện của La Văn Cầu nhắc chúng ta:
Nghị lực không phải là không có đau đớn. Nghị lực là dù đau đớn vẫn không từ bỏ điều mình tin là đúng.



