LA VĂN CẦU – CHẶT CÁNH TAY BỊ THƯƠNG ĐỂ TIẾP TỤC ÔM BỘC PHÁ LÊN ĐỒNG
La Văn Cầu, người con ưu tú của dân tộc Tày tỉnh Cao Bằng, là biểu tượng lẫm liệt cho ý chí kiên cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950. Sinh ra trong bối cảnh đất nước lầm than, anh nhập ngũ với khát vọng mãnh liệt giải phóng quê hương khỏi ách thống trị của thực dân Pháp. Trong trận đánh ác liệt tại cứ điểm Đông Khê, anh giữ nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá phá hàng rào mở đường cho đại quân tiến công.

La Văn Cầu, người con ưu tú của dân tộc Tày tỉnh Cao Bằng, là biểu tượng lẫm liệt cho ý chí kiên cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950. Sinh ra trong bối cảnh đất nước lầm than, anh nhập ngũ với khát vọng mãnh liệt giải phóng quê hương khỏi ách thống trị của thực dân Pháp. Trong trận đánh ác liệt tại cứ điểm Đông Khê, anh giữ nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá phá hàng rào mở đường cho đại quân tiến công.
Trận đánh diễn ra vô cùng cam go dưới làn mưa đạn của kẻ thù. Khi đang ôm bộc phá xông lên, La Văn Cầu bị trúng đạn pháo khiến cánh tay phải bị gãy nát và một bên má bị thương nặng. Thân hình đầy máu, cơn đau hành hạ tột cùng, nhưng tâm trí anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải phá bằng được lô cốt địch. Nhận thấy cánh tay gãy nát lủng lẳng gây trở ngại lớn cho việc di chuyển và ôm bộc phá, anh đã đưa ra một quyết định phi thường. Anh quay sang khẩn thiết yêu cầu đồng đội dùng dao chặt đứt hẳn cánh tay bị thương của mình để bớt vướng víu. Sau khi cánh tay rời ra, anh nén đau, dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng mười hai cân, băng băng lao lên áp sát vách tường lô cốt địch, giật kíp nổ phá toang lá chắn phòng thủ của Pháp. Cứ điểm Đông Khê bị san phẳng, mở toang chiến thắng cho toàn chiến dịch. Hành động phi thường của La Văn Cầu đã trở thành một huyền thoại sống, một bài ca bất tử về ý chí vượt lên trên giới hạn chịu đựng của con người vì độc lập tự do.



