Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU – "HÃY CHẶT CÁNH TAY TÔI ĐI!"

Đắk Lắk31/07/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LA VĂN CẦU – "HÃY CHẶT CÁNH TAY TÔI ĐI!"

Lịch sử dân tộc Việt Nam có những khoảnh khắc mà chỉ cần nhắc đến, người nghe cũng không khỏi nghẹn lòng. Một trong những câu chuyện ấy là về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ đã chấp nhận hy sinh một phần cơ thể để hoàn thành nhiệm vụ.

La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Lớn lên giữa những năm đất nước chìm trong khói lửa, ông sớm tham gia cách mạng. Với ông, cầm súng chiến đấu không phải để trở thành anh hùng, mà đơn giản vì ông không muốn quê hương mình mãi sống trong cảnh nô lệ.

Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm quan trọng của quân Pháp. Muốn mở đường cho toàn đơn vị xung phong, phải phá được hàng rào dây thép gai và lô cốt kiên cố của địch.

La Văn Cầu được giao mang bộc phá lao lên phía trước.

Đó là quãng đường ngắn, nhưng phải vượt qua trong mưa đạn dày đặc. Địch từ trên cao liên tục bắn xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Đồng đội lần lượt ngã xuống.

Khi chỉ còn cách mục tiêu vài mét, một viên đạn của địch bắn trúng cánh tay phải của ông. Cánh tay gần như bị đứt lìa, chỉ còn dính lại bằng một mảng da nhỏ. Máu chảy xối xả, đau đớn đến tột cùng.

Người chiến sĩ đi cùng định đưa ông lùi lại phía sau để băng bó.

Nhưng La Văn Cầu gạt đi.

Ông hiểu rằng nếu dừng lại lúc ấy, cả mũi tiến công sẽ bị chặn đứng, đồng đội phía sau sẽ phải hứng chịu nhiều thương vong hơn.

Ông cắn răng ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, nhưng phần cánh tay bị thương cứ vướng vào dây đeo, khiến ông không thể tiếp tục bò lên.

Trong giây phút sinh tử ấy, ông đã nói với đồng đội một câu khiến nhiều người sau này nhắc lại với tất cả sự kính phục:

"Đồng chí... chặt cánh tay tôi đi! Đừng để lỡ thời cơ!"

Người đồng đội sững sờ. Không ai nỡ làm điều đó.

La Văn Cầu tiếp tục giục:

"Nhanh lên! Cứ chặt đi! Phải hoàn thành nhiệm vụ!"

Cuối cùng, người đồng đội buộc phải dùng lưỡi lê cắt rời phần cánh tay đã dập nát.

Chịu đựng nỗi đau tưởng như không thể chịu nổi, La Văn Cầu vẫn ôm khối bộc phá lao đến sát hàng rào địch.

Một tiếng nổ vang lên.

Hàng rào bị phá tung.

Con đường tiến công mở ra.

Đơn vị lập tức xung phong, tiêu diệt cứ điểm, giành thắng lợi cho trận đánh.

La Văn Cầu được đưa về tuyến sau trong tình trạng mất rất nhiều máu. Ông may mắn sống sót, nhưng mãi mãi mất đi một cánh tay.

Sau này, khi được hỏi điều gì khiến ông có thể vượt qua nỗi đau khủng khiếp ấy, ông chỉ trả lời rất giản dị:

"Lúc đó tôi không nghĩ đến mình. Tôi chỉ nghĩ nếu mình dừng lại thì đồng đội sẽ hy sinh nhiều hơn."

Câu trả lời ấy không hề mang màu sắc của một lời hùng biện. Đó là suy nghĩ rất thật của những người lính trong những năm tháng chiến tranh. Họ coi sự sống của đồng đội, sự thành công của nhiệm vụ và độc lập của dân tộc cao hơn chính bản thân mình.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Nhưng câu chuyện của La Văn Cầu vẫn được kể lại cho biết bao thế hệ học sinh, đoàn viên và chiến sĩ trẻ. Không phải để ca ngợi sự hy sinh một cách bi thương, mà để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng lòng dũng cảm và tinh thần quên mình của biết bao con người bình dị.

Đối với tuổi trẻ hôm nay, chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn hay chiến hào. Nhưng mỗi người vẫn có một "mặt trận" của riêng mình: mặt trận của học tập, lao động, sáng tạo và phụng sự cộng đồng. Khi biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, biết dấn thân vì quê hương, đất nước, chúng ta đang tiếp nối ngọn lửa mà các thế hệ đi trước đã thắp lên bằng chính tuổi xuân và máu của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn