LA VĂN CẦU – KHÚC TRÁNG CA VỀ CÁNH TAY THÉP TRÊN ĐỈNH ĐÔNG KHÊ
Mùa thu năm 1950, chiến dịch Biên giới Thu Đông bùng nổ, đánh dấu một bước ngoặt lịch sử khi quân đội ta chủ động mở cuộc tấn công quy mô lớn vào hệ thống phòng ngự của thực dân Pháp dọc đường số 4. Cứ điểm Đông Khê – "mắt xích" quan trọng bậc nhất – trở thành mục tiêu tiên quyết phải tiêu diệt để khai thông đường liên lạc với các nước xã hội chủ nghĩa. Giữa mưa bom bão đạn của trận công kiên chiến ác liệt nhất bấy giờ, một người chiến sĩ dân tộc Tày quê ở Cao Bằng đã viết nên một huyền thoại bằng chính xương thịt mình: La Văn Cầu.
La Văn Cầu bước vào trận đánh với tư cách là tiểu đội trưởng bộc phá. Đêm 16 tháng 9 năm 1950, sương mù bao phủ núi rừng Đông Khê, mùi thuốc súng quện vào hơi ẩm tạo nên một không khí đặc quánh, nghẹt thở. Địch dựa vào hệ thống lô cốt kiên cố, hỏa lực tập trung quét sạch mọi nỗ lực tiếp cận của quân ta. Những loạt đạn đại liên khạc lửa liên hồi từ các lỗ châu mai, biến cửa mở thành một bãi chôn thâu. Nhiều đồng chí đã ngã xuống, máu thấm đẫm bùn lầy, nhưng mệnh lệnh là phải phá sập bằng được lô cốt số 3 để mở đường cho đại quân xung phong.
La Văn Cầu nhận nhiệm vụ ôm quả bộc phá nặng 12kg tiến lên. Khi anh vừa trườn qua hàng rào dây thép gai cuối cùng, một quả pháo địch nổ gần đã hất tung anh lên. Khi tỉnh dậy giữa cơn choáng váng, Cầu bàng hoàng nhận ra cánh tay phải của mình đã bị dập nát, lủng lẳng chỉ còn dính lại bởi một ít gân và da. Cơn đau khủng khiếp ập đến như nghìn mũi kim đâm vào đại não, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh không nghĩ đến sự sinh tồn của cá nhân. Anh nhìn về phía lô cốt địch vẫn đang khạc lửa, nhìn thấy đồng đội đang bị kẹt lại phía sau, lòng anh nóng như lửa đốt.
Tình tiết cao trào bắt đầu khi La Văn Cầu hiểu rằng cánh tay bị thương đang trở thành vật cản, khiến anh không thể di chuyển nhanh và cũng không thể giật kíp nổ bộc phá một cách dứt khoát. Anh quay sang người đồng chí bên cạnh, giọng khản đặc nhưng đanh thép: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi làm nhiệm vụ!". Người đồng chí run rẩy, nước mắt hòa cùng khói súng, không nỡ xuống tay. La Văn Cầu nghiến răng, tự dùng thanh kiếm của mình chặt đứt lìa cánh tay phải đang vướng víu. Anh băng bó vội vàng, dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt quả bộc phá, lầm lũi bò lên như một con mãnh hổ bị thương nhưng chưa bao giờ mất đi ý chí chiến đấu.
Với một tay còn lại, anh đã tiếp cận thành công chân lô cốt, bình tĩnh giật kíp nổ rồi lăn mình xuống hố pháo. Một tiếng nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển đỉnh đồi Đông Khê, lô cốt số 3 tan tành dưới sức mạnh của khối bộc phá và ý chí của người anh hùng. Tiếng hô xung phong vang dậy núi rừng, quân ta tràn lên như thác lũ. La Văn Cầu ngã xuống vì mất máu quá nhiều, nhưng anh đã kịp mỉm cười khi thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cứ điểm. Cánh tay anh đã mất đi, nhưng nó đã hóa thành một "cánh tay thép" trong lịch sử, một biểu tượng của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



