Bài viết

La Văn Cầu: Khúc tréo cánh tay và ý chí thép phá tan cánh cửa Đông Khê

Đà Nẵng22/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử của cuộc kháng chiến chống Pháp, có một cái tên mà mỗi khi nhắc đến, người ta lại hình dung ngay về một tinh thần thép, một ý chí vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người. Đó là Anh hùng La Văn Cầu - người con của núi rừng Việt Bắc, người đã viết nên một trong những huyền thoại bi tráng nhất về lòng dũng cảm trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950.

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Lớn lên giữa cái nôi của cách mạng, nơi mỗi gốc cây, hòn đá đều thấm đẫm tinh thần yêu nước, chàng trai trẻ La Văn Cầu đã sớm giác ngộ và tham gia bộ đội khi mới 16 tuổi.

Trong mắt đồng đội, anh Cầu là một chiến sĩ có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn và lỳ lợm lạ thường. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi khi ra trận, sự quyết liệt trong đôi mắt anh luôn khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Đối với anh, "hoa" chính là sự bình yên của bản làng, là sắc xanh của đại ngàn được giữ vững trước gót giày xâm lược.

Năm 1950, Trung ương Đảng quyết định mở Chiến dịch Biên giới nhằm khai thông con đường liên lạc với quốc tế. Cứ điểm Đông Khê chính là "mắt xích" quan trọng nhất, một vị trí phòng thủ cực kỳ kiên cố của thực dân Pháp với hệ thống lô cốt dày đặc và hỏa lực cực mạnh.

Sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950, trận đánh bắt đầu. Đơn vị của La Văn Cầu có nhiệm vụ phá tan khối lô cốt số 3 của địch - một "cái gai" đang khạc hỏa lực chặn đứng bước tiến của quân ta. Dưới làn mưa bom và đạn pháo xối xả, anh Cầu cùng tổ bộc phá lao lên. Trong lúc đang bò sát hàng rào kẽm gai để đặt thuốc nổ, một quả lựu đạn của địch nổ gần đã hất tung anh ra xa.

Khi tỉnh lại giữa khói bụi mịt mù, La Văn Cầu thấy cánh tay phải của mình đã dập nát, lủng lẳng vì trúng mảnh đạn. Nỗi đau thấu xương tủy ập đến khiến anh choáng váng. Thế nhưng, nhìn lên phía trước, thấy các đồng chí của mình vẫn đang ngã xuống dưới họng súng quân thù, ngọn lửa căm thù trong anh bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh cố sức gượng dậy, nhưng cánh tay dập nát ấy cứ vướng víu vào các cành cây và dây thép gai, ngăn cản anh bò về phía mục tiêu. Trong một quyết định khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải bàng hoàng, La Văn Cầu đã quay sang người đồng đội bên cạnh và nói bằng một giọng đanh thép:

"Chặt giúp tôi cánh tay này đi! Nó vướng quá, tôi không đánh bộc phá được!"

Người đồng đội sững sờ, tay run rẩy không dám vung dao. Nhưng trước ánh mắt kiên định và lời giục giã quyết liệt của anh, người đồng chí ấy đã phải nghiến răng thực hiện yêu cầu. Cánh tay phải rơi xuống, máu tuôn xối xả. La Văn Cầu nén nỗi đau đến mức môi bật máu, anh chỉ kịp nhờ đồng đội băng bó qua loa rồi dùng tay trái ôm khối bộc phá 12kg, tiếp tục trườn lên phía trước.

Bằng một nỗ lực phi thường không thể giải thích bằng y học, người chiến sĩ ấy đã áp sát được lô cốt địch, giật kíp nổ rồi lăn xuống hào. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên, khối lô cốt số 3 tan tành, "cánh cửa" Đông Khê chính thức được mở toang cho đại quân ta tràn lên chiến thắng.

La Văn Cầu ngã xuống vì mất máu và kiệt sức, nhưng anh đã kịp nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cứ điểm. Anh được cứu sống và sau đó trở thành một trong những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1952).

Dù chỉ còn một cánh tay, nhưng suốt cuộc đời sau này, ông vẫn tiếp tục cống hiến và truyền lửa cho thế hệ trẻ. La Văn Cầu không chỉ phá tan lô cốt địch bằng thuốc nổ, mà ông đã phá tan mọi rào cản về sự sợ hãi của con người trước cái chết. Anh chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói: “Thân thể là của cha mẹ cho, nhưng ý chí là do lòng yêu nước đúc thành.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn