Bài viết

LA VĂN CẦU - KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu, người chiến sĩ dân tộc Tày trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Trọng tâm bài viết khắc họa chiến công đặc biệt xuất sắc của ông trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 tại cứ điểm Đông Khê, cùng những kỷ niệm sâu sắc với Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm tháng quân ngũ. Qua đó, bài viết làm nổi bật phẩm chất anh hùng cách mạng, lòng trung thành với Tổ quốc và tình cảm thiêng liêng giữa người lính với Bác Hồ kính yêu.

Lạng Sơn07/01/2026Dương Thị Sáng (Trường Cao đẳng Lạng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu, những năm tháng quân ngũ luôn gắn liền với hai điều không thể nào quên: những trận chiến sinh tử cùng đồng đội và hình ảnh Bác Hồ kính yêu – giản dị, ấm áp mà sâu sắc như một người cha.

La Văn Cầu là người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Từ những ngày đầu Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia học bình dân học vụ, sinh hoạt đoàn, đội. Đến năm 1948, với lòng căm thù giặc sâu sắc, La Văn Cầu viết đơn tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Từ đây, cuộc đời người thanh niên dân tộc Tày bước sang một trang mới – trang của lửa đạn, thử thách và chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Chiến công làm nên tên tuổi của La Văn Cầu gắn liền với Chiến dịch Biên giới năm 1950, trong trận đánh cứ điểm Đông Khê. Trên cương vị Tiểu đội phó, ông cùng đồng đội được giao nhiệm vụ dùng bộc phá đánh lô cốt địch. Trong lúc xung phong, La Văn Cầu bị thương rất nặng: máu chảy đầm đìa, cánh tay phải gần như nát vụn. Trước tình thế hiểm nghèo, để hoàn thành nhiệm vụ, ông đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương, tiếp tục ôm bộc phá lao lên tiêu diệt lô cốt địch. Đó là một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam – nơi ý chí chiến đấu vượt lên nỗi đau thể xác.

Sau này, nhắc lại trận đánh ấy, Anh hùng La Văn Cầu từng xúc động chia sẻ: nỗi đau lớn nhất không phải là mất đi một phần thân thể, mà là sự hy sinh của nhiều đồng đội trong trận chiến ác liệt đó. Chính sự mất mát ấy đã khắc sâu trong ông tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện trong chiến tranh.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 1952, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Trước đó, vào tháng 5-1951, ông vinh dự được báo cáo thành tích với Chủ tịch Hồ Chí Minh tại ATK. Cuộc gặp gỡ ấy đã trở thành kỷ niệm sâu đậm nhất trong cuộc đời người chiến sĩ.

La Văn Cầu nhớ lại: khi ấy ông đi bộ gần hai ngày từ thị xã Lạng Sơn để vào gặp Bác. Dù tiếng Kinh chưa sõi, nhưng khi đối diện với Bác Hồ, mọi bỡ ngỡ đều tan biến. Bác ân cần hỏi han, lắng nghe, trò chuyện thân mật. Sự gần gũi, ấm áp và bao dung của Người khiến La Văn Cầu cảm nhận rõ ràng rằng: Bác không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn là người cha của mỗi người lính.

Tại Đại hội Thi đua yêu nước lần thứ nhất năm 1952, khi biết hoàn cảnh gia đình La Văn Cầu, Bác Hồ đã xúc động nhắc đến mẹ ông – bà Lục Thị Quý, người mẹ chỉ có một người con trai nhưng vẫn động viên con lên đường chiến đấu vì Tổ quốc. Bác khẳng định: chính những người mẹ như vậy đã góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến trường kỳ.

Đầu năm 1955, khi Nhà nước mời các gia đình tiêu biểu có công với cách mạng về Hà Nội, bà Lục Thị Quý và La Văn Cầu lại được gặp Bác, được ăn cơm cùng Người. Đó không chỉ là niềm vinh dự lớn lao, mà còn là kỷ niệm ấm áp theo ông suốt cả cuộc đời.

Hơn chín mươi năm đã trôi qua, nhiều ký ức có thể nhạt phai theo năm tháng, nhưng với Đại tá, Anh hùng La Văn Cầu, hình ảnh Bác Hồ kính yêu cùng những năm tháng quân ngũ hào hùng vẫn luôn vẹn nguyên. Cuộc đời và tấm gương của ông đã được ghi vào lịch sử, vào sách giáo khoa, trở thành bài học sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin son sắt vào Đảng, vào Bác Hồ cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn