LA VĂN CẦU – MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT PHẦN LỊCH SỬ
LA VĂN CẦU – MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT PHẦN LỊCH SỬ
La Văn Cầu sinh năm 1932, là Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông là một trong bảy chiến sĩ tiêu biểu được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất – những con người đã góp phần làm nên sức mạnh tinh thần cho cả một thời kỳ lịch sử. Ông sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Cao Bằng. Khi mới mười sáu tuổi, La Văn Cầu đã khai tăng tuổi để được cầm súng ra trận. Với ông, ra đi không phải để trở thành anh hùng, mà đơn giản là vì đất nước đang cần. Trong suốt hai chiến dịch lớn, ông tham gia hai mươi lăm trận đánh lớn nhỏ, mang trên mình sự gan dạ của tuổi trẻ và niềm tin giản dị vào ngày mai của Tổ quốc.
Năm 1950, trong trận đánh đồn Đông Khê – một trận đánh ác liệt của chiến dịch Biên giới – La Văn Cầu bị đạn bắn nát cánh tay phải. Vết thương quá nặng, máu chảy nhiều, đồng đội nghĩ rằng ông không thể tiếp tục chiến đấu. Nhưng trong khoảnh khắc tưởng như không thể đứng vững ấy, ông đã đưa ra một quyết định khiến tất cả lặng người. Ông nói với đồng đội: “Chặt đi. Chặt để tôi còn đánh tiếp.”
Không thuốc gây mê. Không tiếng kêu đau. Chỉ có sự bình tĩnh và quyết tâm đến lạnh người. Với cánh tay còn lại, ông ôm khối bộc phá nặng mười hai ki-lô-gam, lao thẳng vào lô cốt địch, mở đường cho đơn vị xung phong. Chiến thắng hôm đó được đánh đổi bằng máu, nhưng cũng được làm nên từ ý chí của một con người không chấp nhận dừng lại, dù phải trả giá bằng chính thân thể mình.
Sau chiến tranh, La Văn Cầu sống phần đời còn lại với một cánh tay. Nhưng ông không để khiếm khuyết ấy định nghĩa con người mình. Ông học lại cách cầm súng, viết chữ, sinh hoạt như bao người bình thường khác. Ông không xin ưu tiên, không đòi hỏi đặc quyền. Ông sống lặng lẽ, bền bỉ, như cách ông đã từng chiến đấu – không ồn ào, không phô trương.
Cuộc đời và chiến công của La Văn Cầu được đưa vào sách giáo khoa Tiểu học Việt Nam, trở thành bài học đầu tiên về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước cho nhiều thế hệ học sinh. Tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước. Ông là một trong số rất ít người được vinh dự ấy khi còn sống. Với ông, đó vừa là niềm tự hào, vừa là một nỗi băn khoăn giản dị, bởi có người đã nghĩ rằng ông không còn nữa.
Năm 2019, La Văn Cầu được vinh danh là Công dân Thủ đô ưu tú – sự ghi nhận dành cho một con người đã dành trọn đời mình cho đất nước, từ chiến tranh đến hòa bình.
Nhắc đến La Văn Cầu, người ta không chỉ nhắc đến một anh hùng, mà nhắc đến một cách sống. Một cách sống đặt nghĩa lớn lên trên nỗi đau riêng, đặt Tổ quốc lên trước bản thân mình. Trong thời bình hôm nay, câu chuyện về ông vẫn nhắc mỗi chúng ta biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm hơn với đất nước đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.



