LA VĂN CẦU – NGỌN LỬA SÁNG TRONG MỘT THỜI HOA LỬA (7)
Dấu son chói lọi – Chiến công Đông Khê 1950
Dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời La Văn Cầu đến vào chiến dịch Biên Giới năm 1950, đặc biệt là trận đánh đồn Đông Khê, nơi quân Pháp cố thủ rất kiên cố.
Khoảnh khắc đi vào lịch sử
Khi đơn vị xung phong đánh lô cốt, La Văn Cầu là một trong những chiến sĩ mang bộc phá lao lên tiêu diệt ổ đề kháng. Giữa làn đạn dày đặc, anh bị thương nặng ở cánh tay phải – cánh tay gần như đứt lìa.
Trong cơn đau buốt thấu xương, anh vẫn hét lên với đồng đội:
“Cắt đi! Cắt đi để tôi còn chiến đấu!”
Và rồi, với cánh tay trái còn lại, anh ôm bộc phá áp sát lô cốt, mở đường cho đơn vị tràn lên tiêu diệt địch. Khoảnh khắc ấy trở thành một trong những biểu tượng anh hùng đẹp nhất của quân đội ta.
Đài Liên Xô khi đưa tin về chiến công đã gọi anh là:
“Người chiến sĩ Việt Nam đã dùng ý chí vượt lên nỗi đau thân xác.”



