La Văn Cầu - người Anh Hùng bất khuất
La Văn Cầu – Khúc Ca Chặt Tay Phá Đồn Đông Khê Lịch sử chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950 vĩ đại đã ghi dấu những bước chân thần tốc và ý chí sắt đá của quân đội ta trên con đường giải phóng quê hương. Giữa những ngày khói lửa rực trời ấy, câu chuyện về người con của núi rừng Trùng Khánh – anh hùng La Văn Cầu – đã trở thành một huyền thoại bất tử về lòng quả cảm. Anh tên thật là Sầm Phúc Hướng, người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên tại xã Phong Nặm (nay thuộc xã Đình Phong), huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Mang trong mình dòng máu quật cường của quê hương cách mạng, anh nhập ngũ từ năm 16 tuổi, mang theo khát vọng cháy bỏng là quét sạch bóng thù xâm lược ra khỏi bờ cõi nước nhà. Mùa thu năm 1050, chiến dịch Biên giới mở màn với trận đánh then chốt tại cụm cứ điểm Đông Khê (nay thuộc huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng). Đây là đồn bốt kiên cố bậc nhất của thực dân Pháp trên tuyến Đường số 4, được trang bị hỏa lực dày đặc và hệ thống lô cốt chim, hầm ngầm vững chắc nhằm cắt đứt con đường thông thương của ta với quốc tế. Đại đội của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ ôm bộc phá đánh mở đường, phá tan hệ thống hàng rào thép gai và lô cốt tiền tiêu của giặc để mở đường cho đại quân xung phong. Trong lúc đang ôm bộc phá tiến lên dưới làn mưa bom bão đạn dữ dội, một quả đạn pháo của địch nổ gần đã hất tung anh ngã xuống, mảnh đạn tàn bạo găm thẳng vào tay phải và má phải của anh. Khi tỉnh dậy giữa làn khói súng mù mịt, La Văn Cầu nhận ra cánh tay phải của mình đã bị dập nát, chỉ còn dính lủng lẳng một chút da thịt thịt, không thể cử động được nữa. Nỗi đau thể xác ập đến xé tâm can, nhưng trong lồng ngực người chiến sĩ Tày lúc ấy, ngọn lửa căm thù giặc còn cháy bỏng hơn gấp bội. Nghĩ đến đồng đội đang đợi mở đường, nghĩ đến mệnh lệnh thiêng liêng của Tổ quốc, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định làm rúng động lòng người: anh quay sang nhờ đồng đội dùng chiếc lưỡi lê chặt phắt cánh tay phải bùng nhùng bị thương của mình đi để khỏi vướng víu. Cánh tay gãy rụng xuống đất mẹ Thạch An, máu nhuộm đỏ màu cờ trận, nhưng La Văn Cầu không gục ngã. Bằng bàn tay trái còn lại, anh ôm chặt gói bộc phá nặng hàng chục cân, dùng hết sức bình sinh lao thẳng về phía lô cốt số 3 của địch. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời Đông Khê vang lên, lô cốt giặc tan tành, mở toang cánh cửa cho quân ta tràn lên làm chủ hoàn toàn trận địa. Hình ảnh người chiến sĩ cụt tay phải, dùng tay trái ôm bộc phá lao vào đồn giặc đã hóa thành một biểu tượng vĩ đại cho ý chí thép, một "khúc ca chặt tay" đi vào sử sách, thắp sáng tinh thần quyết chiến quyết thắng của cả một dân tộc.



