LA VĂN CẦU: NGƯỜI ANH HÙNG KÉO PHÁO GIỮA MƯA BOM
Câu chuyện được kể qua lời của một đồng đội cùng chiến đấu với La Văn Cầu trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Trong trận đánh ác liệt vào cứ điểm Đông Khê, La Văn Cầu bị thương rất nặng nhưng vẫn xin tiếp tục chiến đấu. Tinh thần quả cảm của anh đã trở thành nguồn động viên to lớn cho toàn đơn vị và góp phần làm nên thắng lợi của chiến dịch.
Tháng 9 năm 1950.
Chiến dịch Biên giới đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ tiến công cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ rất quan trọng của quân Pháp.
Tôi khi ấy là một chiến sĩ trẻ trong cùng đơn vị với La Văn Cầu.
Anh hơn tôi vài tuổi.
Người không cao lớn nhưng rất nhanh nhẹn.
Điều đặc biệt nhất ở anh là tinh thần lạc quan.
Dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, anh vẫn luôn động viên mọi người.
Trước giờ nổ súng, cả đơn vị tập trung dưới chân đồi.
Ai cũng hiểu rằng trận đánh này sẽ vô cùng gian nan.
Công sự của địch được xây dựng rất kiên cố.
Hàng rào dây thép gai chằng chịt.
Các hỏa điểm súng máy bố trí dày đặc.
Một số chiến sĩ trẻ không tránh khỏi hồi hộp.
La Văn Cầu nhìn chúng tôi rồi cười:
"Đánh thắng trận này thì đường biên giới sẽ rộng mở."
Câu nói ấy khiến mọi người thêm quyết tâm.
Khi hiệu lệnh tấn công vang lên, toàn đơn vị đồng loạt xung phong.
Tiếng súng nổ dồn dập.
Đạn từ các lô cốt của địch bắn ra như mưa.
Đất đá tung lên khắp nơi.
La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá mở đường cho mũi tiến công.
Đó là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Anh phải tiếp cận rất gần vị trí của địch.
Bất ngờ một loạt đạn từ hỏa điểm đối phương quét tới.
La Văn Cầu bị thương nặng ở cánh tay.
Máu chảy rất nhiều.
Tôi cùng vài đồng đội định lao tới đưa anh về phía sau.
Nhưng anh lắc đầu.
"Không được!"
"Nhiệm vụ chưa hoàn thành!"
Chúng tôi cố thuyết phục.
Nhưng anh vẫn kiên quyết tiếp tục tiến lên.
Cơn đau khiến khuôn mặt anh tái nhợt.
Thế nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.
Từng mét.
Từng mét một.
Anh bò sát mặt đất để tiếp cận mục tiêu.
Đạn địch vẫn không ngừng bắn tới.
Cuối cùng, anh cũng đưa được khối bộc phá đến vị trí cần thiết.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Hàng rào phòng thủ của địch bị phá tung.
Ngay lập tức, bộ đội ta tràn lên phía trước.
Khí thế tấn công dâng cao.
Các hỏa điểm lần lượt bị tiêu diệt.
Đến chiều hôm đó, cứ điểm Đông Khê hoàn toàn thất thủ.
Lá cờ chiến thắng tung bay trên trận địa.
Khi trận đánh kết thúc, chúng tôi mới có thời gian quay lại tìm La Văn Cầu.
Anh được đưa về trạm quân y trong tình trạng rất yếu.
Nhưng khi biết trận đánh thắng lợi, anh nở nụ cười rất tươi.
Tôi còn nhớ anh nói:
"Thế là đáng rồi."
Nghe câu nói ấy, nhiều người không cầm được nước mắt.
Những ngày sau, câu chuyện về La Văn Cầu lan khắp đơn vị.
Ai cũng khâm phục tinh thần chiến đấu của anh.
Đó không chỉ là lòng dũng cảm.
Đó còn là sự hy sinh vì đồng đội và vì nhiệm vụ chung.
Nhiều năm đã trôi qua.
Đất nước đã hòa bình.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những người anh hùng của quân đội Việt Nam, tôi luôn nhớ đến La Văn Cầu.
Nhớ đến người chiến sĩ đã vượt qua đau đớn để hoàn thành nhiệm vụ giữa làn đạn của kẻ thù.
Đối với tôi, La Văn Cầu là hiện thân của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và lòng yêu nước.
Tên tuổi của anh sẽ mãi được các thế hệ người Việt Nam ghi nhớ như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.



