La Văn Cầu – Người Anh hùng với ý chí "Trái tim còn đập thì còn chiến đấu"
La Văn Cầu là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, quê ở xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng, người dân tộc Tày. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông lập nhiều chiến công đặc biệt xuất sắc, nổi bật là trận đánh Đông Khê năm 1950 khi bị thương nặng vẫn tiếp tục ôm bộc phá tiêu diệt lô cốt địch. Sau chiến tranh, dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn không ngừng cống hiến cho đất nước, trở thành biểu tượng sáng ngời của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.
Lịch sử dân tộc Việt Nam ghi dấu nhiều người anh hùng đã chiến đấu bằng cả lòng quả cảm và ý chí sắt đá để giành độc lập cho Tổ quốc. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu là biểu tượng tiêu biểu của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Cuộc đời và sự nghiệp của ông đã trở thành nguồn cảm hứng lớn lao đối với nhiều thế hệ người Việt Nam.
La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo người dân tộc Tày ở xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ nhiều mất mát khi cha mất trong thời gian đi phu cho thực dân Pháp đã sớm hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí đánh đuổi quân xâm lược. Năm 1948, ông khai tăng tuổi để được nhập ngũ và tham gia chiến đấu trong đơn vị bộ đội địa phương tỉnh Cao Bằng. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, ông luôn tự nhắc mình ba điều: chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, đoàn kết giúp đỡ đồng đội và chấp hành nghiêm kỷ luật chiến trường.
Tham gia 29 trận đánh lớn nhỏ, La Văn Cầu luôn xung phong ở những nơi nguy hiểm nhất. Ngay từ năm 17 tuổi, trong trận phục kích trên Đường số 4 tại đèo Bông Lau - Lũng Phầy, ông đã trực tiếp tiêu diệt nhiều tên địch và thu được vũ khí. Trong Chiến dịch Phan Đình Phùng đánh Đông Khê lần thứ nhất, dù đang bị thương, ông vẫn quyết tâm cùng đồng đội đưa khẩu súng 12,7mm thu được của địch về căn cứ an toàn.
Chiến công tiêu biểu nhất của La Văn Cầu diễn ra trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 tại trận Đông Khê lần thứ hai. Được giao chỉ huy tổ bộc phá đánh lô cốt địch, ông vẫn kiên cường tiến lên dù nhiều đồng đội đã hy sinh hoặc bị thương. Khi cánh tay phải bị đạn bắn gãy nát, để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, ông đã đề nghị đồng đội chặt bỏ phần cánh tay bị thương. Sau khi được băng bó tạm thời, ông tiếp tục ôm khối bộc phá nặng 12 ki-lô-gam lao đến lô cốt, dùng chân đạp khối bộc phá vào lỗ châu mai và kích nổ, mở đường cho đơn vị tiến công giành thắng lợi. Dù bị sức ép hất văng và bị thương rất nặng, khi tỉnh lại ông vẫn xin tiếp tục chiến đấu.
Sau chiến thắng Đông Khê, La Văn Cầu được Đại tướng Võ Nguyên Giáp biểu dương là một trong những "lá cờ đầu trong phong trào giết giặc lập công". Năm 1951, ông vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Năm 1952, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và danh hiệu Anh hùng Thi đua Ái quốc. Dù phải cắt toàn bộ cánh tay phải đến khớp vai, ông vẫn tiếp tục phục vụ đất nước, luôn giữ tinh thần lạc quan và nghị lực phi thường.
Sau chiến tranh, La Văn Cầu tích cực tham gia công tác xã hội, viết sách, nói chuyện truyền thống và giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước. Ông luôn giữ gìn tình đồng chí sâu nặng với đồng đội, tiêu biểu là tình bạn kéo dài gần tám thập kỷ với Thiếu tướng Nguyễn Văn Ninh. Những năm cuối đời, ông được vinh danh là "Công dân ưu tú Thủ đô". Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc, nhưng hình ảnh người anh hùng với ý chí "Trái tim còn đập thì còn chiến đấu" sẽ mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ.



