La Văn Cầu – Người chiến sĩ bị thương vẫn hoàn thành nhiệm vụ
La Văn Cầu là một trong những người lính tiêu biểu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới.
Đây là một chiến dịch quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Pháp, nhằm phá thế bao vây và khai thông tuyến biên giới Việt – Trung.
Đông Khê là một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng ngự của quân Pháp.
La Văn Cầu tham gia trận đánh Đông Khê.
Trong trận đánh, tổ bộc phá của anh được giao nhiệm vụ mở đường qua hàng rào và đánh lô cốt đầu cầu.
Nhiệm vụ này đặc biệt nguy hiểm.
Bởi muốn bộ đội tiến vào bên trong cứ điểm, phải phá được hệ thống hàng rào và công sự phòng ngự.
Trận chiến diễn ra dữ dội.
Các chiến sĩ trong tổ bộc phá lần lượt bị thương.
La Văn Cầu tiếp tục tiến lên.
Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, khi đang thực hiện nhiệm vụ, anh bị thương rất nặng ở cánh tay phải. Cánh tay bị địch bắn gãy nát nhưng nhiệm vụ phá lô cốt vẫn chưa hoàn thành.
Trong tình thế đó, La Văn Cầu đề nghị đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để không cản trở việc tiếp tục chiến đấu.
Sau đó anh tiếp tục thực hiện nhiệm vụ và góp phần phá lô cốt đầu cầu, mở đường cho bộ đội tiến lên.
Câu chuyện về La Văn Cầu trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu về tinh thần chiến đấu trong Chiến dịch Biên giới.
Nhưng điều đáng chú ý là hành động ấy không phải một câu chuyện được kể từ nhiều thập kỷ sau.
Nó đã được ghi nhận trong tư liệu và được thể hiện qua nhiều hiện vật, tác phẩm lịch sử.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia hiện lưu giữ một bức tranh sơn dầu về La Văn Cầu do họa sĩ Lê Vinh sáng tác năm 1958. Hồ sơ hiện vật ghi rõ tác phẩm mô tả hành động của La Văn Cầu trong trận Đông Khê năm 1950.
Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội.
Nhìn lại câu chuyện ấy, điều khiến người ta xúc động không chỉ là thương tích mà người chiến sĩ phải chịu.
Đó còn là hoàn cảnh của cả một thế hệ.
Họ chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.
Vũ khí hạn chế.
Trang bị còn đơn sơ.
Nhưng họ phải đối mặt với những cứ điểm được phòng thủ bằng công sự, hỏa lực và hệ thống hàng rào.
Một người lính bộc phá phải đi đầu.
Bởi nếu không có người mở cửa, lực lượng phía sau không thể tiến vào.
La Văn Cầu đã làm công việc ấy trong một trận đánh đặc biệt ác liệt.
Sau chiến tranh, câu chuyện về anh được kể lại cho nhiều thế hệ.
Nhưng điều đáng nhớ nhất vẫn là sự thật đơn giản:
Anh bị thương.
Anh vẫn tiếp tục.
Và nhiệm vụ được hoàn thành.



