Bài viết

La Văn Cầu – Người chiến sĩ “chặt tay để tiếp tục chiến đấu”

La Văn Cầu – Người chiến sĩ “chặt tay để tiếp tục chiến đấu”

Cao Bằng22/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình người Tày nghèo.

Lớn lên giữa thời kỳ đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến chống Pháp, ông sớm tham gia

cách mạng khi mới 16–17 tuổi. Từ một chiến sĩ trẻ, ông nhanh chóng trưởng thành, trở thành tiểu

đội trưởng thuộc Ðại đoàn 316 – một trong những đơn vị chủ lực của quân đội ta tại mặt trận

Ðiện Biên Phủ.

Trận đánh cứ điểm Him Lam (13/3/1954)

1⃣

Hoàn cảnh trước trận đánh

Ðầu năm 1954, thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Ðiện Biên Phủ với 49 cứ điểm, chia

thành nhiều phân khu kiên cố. Cứ điểm Him Lam (Beatrice) nằm ở phía đông bắc, là “cánh cửa

thép” bảo vệ trung tâm chỉ huy của địch. Pháp bố trí tại đây lính lê dương tinh nhuệ, hỏa lực

mạnh, hệ thống lô cốt bê tông, giao thông hào chằng chịt và nhiều lớp hàng rào dây thép gai dày

đặc.

Bộ đội ta xác định: muốn đánh sập toàn bộ tập đoàn cứ điểm, trước hết phải tiêu diệt Him Lam

để tạo thế và tạo đà.

La Văn Cầu khi đó là Tiểu đội trưởng bộc phá, Ðại đoàn 316. Nhiệm vụ của tiểu đội ông là cực kỳ

nguy hiểm:

Mang bộc phá mở đường qua hàng rào dây thép gai

Phá cửa mở để bộ đội xung phong tràn vào cứ điểm

Ðây là nhiệm vụ “mở cửa tử” — nếu không phá được rào, toàn bộ mũi tiến công sẽ bị chặn lại

trước hỏa lực địch.

2⃣

Thời khắc quyết định – Ðêm 13/3/1954

17 giờ 30 phút ngày 13/3/1954, pháo binh ta đồng loạt khai hỏa. Cả thung lũng Ðiện Biên rung

chuyển. Sau hơn một giờ pháo kích, bộ binh bắt đầu tiến công.

Ðơn vị của La Văn Cầu bò sát mặt đất, tiến từng mét dưới làn đạn đại liên và pháo sáng của địch.

Khi đến gần lớp rào ngoài cùng, hỏa lực từ lô cốt địch bắn ra dữ dội.

Trong lúc đang chỉ huy đặt bộc phá, một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của ông. Viên đạn phá

nát xương, gần như làm đứt rời cánh tay. Máu phun ra ướt đẫm áo.

Cơn đau khủng khiếp khiến ông choáng váng. Ðồng đội lao tới định đưa ông về phía sau.

Nhưng nếu ông rời vị trí:

• Tiểu đội có thể rối loạn

•Cửa mở chưa hoàn thành

• Toàn bộ đợt xung phong có thể bị chặn đứng

Trong hoàn cảnh đó, ông nghiến răng nói:

“Ðừng lo cho tôi! Phải phá bằng được hàng rào!”

Cánh tay gần như đã lìa, vướng víu không thể tiếp tục cầm bộc phá. Ông yêu cầu

đồng đội cắt rời phần tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Ðồng đội băng bó tạm

bằng băng cá nhân giữa chiến trường.

Máu vẫn chảy, nhưng La Văn Cầu dùng tay trái ôm khối bộc phá, bò lên sát lớp rào,

đặt khối nổ đúng vị trí.

Tiếng nổ vang lên xé toang màn đêm. Một khoảng rào lớn bị phá tung.

Bộ đội phía sau hô vang xung phong, tràn qua cửa mở. Ðịch chống trả dữ dội nhưng

thế phòng ngự đã bị phá vỡ.

Sau nhiều giờ chiến đấu giáp lá cà trong chiến hào và lô cốt, đến rạng sáng

14/3/1954, cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt hoàn toàn.

Ðó là chiến thắng mở màn cực kỳ quan trọng, tạo đà cho toàn chiến dịch 56 ngày

đêm lịch sử.

3⃣

Sau trận đánh

La Văn Cầu được đưa về tuyến sau cấp cứu. Ông mất cánh tay phải vĩnh viễn.

Khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông hỏi không phải về thương tích của mình, mà là:

“Ðơn vị ta có chiếm được Him Lam không?”

Khi biết cứ điểm đã bị tiêu diệt, ông mới yên tâm.

Năm 1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân

dân, khi mới 23 tuổi — một trong những anh hùng trẻ tuổi nhất thời kỳ kháng chiến

chống Pháp.

4⃣

Ðiều làm nên giá trị đặc biệt của câu chuyện

Không chỉ là hành động dũng cảm, câu chuyện của La Văn Cầu đặc biệt ở chỗ:

• Ông không hành động bộc phát — mà là sự lựa chọn có ý thức vì nhiệm vụ.

• Ông hiểu rõ hậu quả nếu không mở được cửa mở.

• Trong đau đớn tột cùng, ông vẫn đặt lợi ích chung lên trên bản thân.

Ðây chính là tinh thần của thế hệ Ðiện Biên:

“Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn