La Văn Cầu – người chiến sĩ để lại cánh tay ở Đông Khê
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, La Văn Cầu là một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu và ý chí vượt lên thương tật.

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, La Văn Cầu là một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu và ý chí vượt lên thương tật. Ông sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia quân đội năm 1948.
Năm 1950, khi Chiến dịch Biên giới Thu - Đông diễn ra, La Văn Cầu tham gia trận đánh cứ điểm Đông Khê – trận đánh mở màn có ý nghĩa quan trọng đối với toàn chiến dịch. Ngày 16/9/1950, quân ta bắt đầu tiến công Đông Khê. Trong đội hình chiến đấu, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ cùng tổ bộc phá phá hàng rào, đánh lô cốt đầu cầu, mở đường cho bộ đội xung phong.
Trong lúc chiến đấu quyết liệt, ông bị đạn địch bắn làm cánh tay phải bị thương rất nặng, gần như đứt lìa. Trước tình thế đó, thay vì rời trận địa, La Văn Cầu đề nghị đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để không cản trở việc chiến đấu. Sau đó, ông tiếp tục ôm bộc phá bằng tay trái, lao lên phá lô cốt địch, góp phần mở đường cho đơn vị tiến công. Báo Quân đội nhân dân ghi lại câu nói nổi tiếng gắn với khoảnh khắc ấy: “Trái tim còn đập, còn chiến đấu.”
Chiến công tại Đông Khê đã đưa tên tuổi La Văn Cầu trở thành một tấm gương sáng trong phong trào thi đua giết giặc lập công. Ngày 19/5/1952, ông là một trong những chiến sĩ đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất.
Sau chiến tranh, Đại tá La Văn Cầu tiếp tục công tác và tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Ông từ trần ngày 24/6/2026. Nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ năm xưa ôm bộc phá lao lên giữa trận địa Đông Khê vẫn được các thế hệ nhắc đến như một biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc.



