Bài viết

LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN NHIỆM VỤ ĐẾN CÙNG

Nguyễn Thu Thủy

Cao Bằng13/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN NHIỆM VỤ ĐẾN CÙNG

LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN NHIỆM VỤ ĐẾN CÙNG

image.png

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Ông nhập ngũ khi còn trẻ và trưởng thành trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Năm 1950, ông là chiến sĩ thuộc lực lượng chủ lực tham gia Chiến dịch Biên giới Thu – Đông, chiến dịch quan trọng nhằm phá thế bao vây, khai thông biên giới và mở rộng căn cứ địa Việt Bắc. Trận đánh Đông Khê ngày 16–18/9/1950 là trận mở màn của chiến dịch và diễn ra vô cùng quyết liệt. (Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh)

Trong trận đánh Đông Khê lần thứ hai, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá mở đường tiến vào cứ điểm. Địch chống trả dữ dội, nhiều chiến sĩ trong tổ lần lượt bị thương. La Văn Cầu vẫn tiếp tục tiến lên, phá những hàng rào cuối cùng để mở cửa đột phá cho đơn vị.

Khi đang tiến về phía lô cốt đầu cầu, ông bị đạn địch bắn gãy nát cánh tay phải và ngất đi. Tỉnh lại giữa trận địa, La Văn Cầu nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành. Ông đề nghị đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để khỏi vướng, rồi tiếp tục ôm bộc phá xông lên phá lô cốt. Hành động ấy đã góp phần mở đường cho bộ đội tiến vào tiêu diệt cứ điểm Đông Khê. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Điều khiến câu chuyện về La Văn Cầu xúc động không chỉ nằm ở việc ông chịu một vết thương khủng khiếp, mà ở suy nghĩ rất giản dị của một người lính giữa chiến trường: nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành thì chưa thể dừng lại.

Ông không phải người không biết đau. Ông cũng không phải một nhân vật bước ra từ huyền thoại. Đó là một người lính bằng xương bằng thịt, đang đứng giữa tiếng súng, biết mình bị thương rất nặng nhưng vẫn cố gắng hoàn thành công việc được giao.

Sau Chiến dịch Biên giới, tấm gương La Văn Cầu trở thành một biểu tượng của tinh thần chiến đấu trong quân đội. Tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất năm 1952, ông được tuyên dương Anh hùng Quân đội cùng những anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Sau này, La Văn Cầu tiếp tục phục vụ trong quân đội, mang trên mình thương tật của chiến tranh nhưng vẫn sống và công tác trong nhiều năm.

Nhìn lại câu chuyện ấy, điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải là hình ảnh một người lính mất đi cánh tay, mà là hình ảnh một chàng trai trẻ giữa trận địa Đông Khê vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chiến thắng Biên giới năm 1950 không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng. Đó còn là kết quả của biết bao con người đã chấp nhận gian khổ, thương tích và hy sinh để từng bước mở đường cho cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi.

Và giữa những trang sử ấy, La Văn Cầu được nhớ đến như một người lính đã để lại một bài học giản dị nhưng sâu sắc:

Khi Tổ quốc giao nhiệm vụ, người lính phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ ấy bằng tất cả khả năng của mình.

image.png

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn