Bài viết

LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG CHỊU LÙI BƯỚC

Cần Thơ05/08/2026Xã Bảo Ái (Đoàn xã Bảo Ái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những người chiến sĩ đã để lại dấu ấn bằng ý chí phi thường. Một trong những tấm gương sáng ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu, người đã vượt lên nỗi đau để hoàn thành nhiệm vụ trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng trong một gia đình dân tộc Tày. Tuổi thơ của ông gắn liền với núi rừng Đông Bắc. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, cuộc sống của đồng bào vô cùng cực khổ.

Năm 1948, khi mới mười sáu tuổi, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập quân đội.

Trong đơn vị, ông luôn là người nhanh nhẹn, dũng cảm và sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn.

Năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm tiêu diệt sinh lực địch và khai thông tuyến biên giới Việt – Trung.

Đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh vào cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ rất kiên cố của quân Pháp.

Đêm trước trận đánh, các chiến sĩ lặng lẽ tiến vào vị trí.

Trời tối.

Mưa rừng lất phất.

Ai cũng hiểu rằng trận chiến ngày mai sẽ vô cùng ác liệt.

Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực của quân Pháp bắn ra dữ dội.

Đơn vị của La Văn Cầu gặp rất nhiều khó khăn trong việc mở đường tiến công.

Là chiến sĩ mang bộc phá, ông nhận nhiệm vụ phá hàng rào để bộ đội xung phong.

Ôm khối bộc phá nặng trên vai, ông lao lên phía trước.

Đúng lúc ấy, một viên đạn của địch bắn trúng cánh tay phải của ông.

Cánh tay bị thương rất nặng.

Máu chảy nhiều.

Đồng đội chạy đến định đưa ông lui về phía sau.

Nhưng La Văn Cầu kiên quyết từ chối.

Ông nói:

"Đừng lo cho tôi! Phải mở được cửa mở để bộ đội tiến lên!"

Để tiếp tục chiến đấu, ông dùng khăn buộc chặt phần cánh tay bị thương rồi ôm bộc phá bằng tay còn lại.

Vượt qua làn đạn dày đặc, ông áp sát hàng rào địch.

Khối bộc phá phát nổ.

Hàng rào bị phá tung.

Ngay lập tức, bộ đội ta đồng loạt xung phong đánh chiếm cứ điểm.

Chiến dịch giành thắng lợi.

La Văn Cầu được đồng đội đưa về cứu chữa.

Dù mất đi một cánh tay, ông vẫn luôn lạc quan.

Ông nói:

"Một cánh tay mất đi nhưng đất nước sẽ có thêm độc lập."

Tinh thần ấy khiến đồng đội vô cùng cảm phục.

Năm 1952, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sau hòa bình, ông tiếp tục công tác, tích cực tham gia giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.

Trong các buổi gặp gỡ học sinh, ông thường kể về những đồng đội đã ngã xuống và nhắn nhủ:

"Các cháu được học tập trong hòa bình là điều rất quý. Hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của bao người đi trước."

Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ là câu chuyện của lòng dũng cảm mà còn là câu chuyện về ý chí vượt lên nghịch cảnh.

Ông đã chứng minh rằng khi có niềm tin và quyết tâm, con người có thể vượt qua cả đau đớn và mất mát để hoàn thành nhiệm vụ.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của Anh hùng La Văn Cầu nhắc nhở chúng ta phải biết kiên trì trước khó khăn, không ngại thử thách, luôn nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến cho quê hương, đất nước.

Đó chính là tinh thần bất khuất của những con người đã làm nên "Thời hoa lửa", mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn