Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU: NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG CHỊU LÙI BƯỚC

Câu chuyện kể về trận đánh Đông Khê năm 1950 qua lời kể của một đồng đội. Trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, La Văn Cầu bị thương nặng nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ phá lô cốt địch, góp phần vào thắng lợi của quân ta.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1950, chiến dịch Biên giới diễn ra vô cùng quyết liệt.

Tôi khi ấy là chiến sĩ trong cùng đơn vị với La Văn Cầu.

Trong đơn vị, anh nổi tiếng là người gan dạ, ít nói nhưng rất quyết đoán.

Một buổi chiều, chúng tôi nhận nhiệm vụ đánh vào cứ điểm Đông Khê.

Đây là vị trí phòng thủ rất mạnh của quân Pháp.

Nhiệm vụ của tổ chúng tôi là mang bộc phá tiếp cận lô cốt để mở đường cho đơn vị xung phong.

Người được giao nhiệm vụ chính là La Văn Cầu.

Khi trận đánh bắt đầu, địch chống trả quyết liệt.

Đạn bay dày đặc.

Tiếng súng và tiếng pháo hòa vào nhau tạo thành âm thanh chói tai khắp chiến trường.

La Văn Cầu ôm khối bộc phá lao lên phía trước.

Bất ngờ một viên đạn bắn trúng cánh tay anh.

Máu chảy rất nhiều.

Tôi vội bò đến:

"Cầu ơi, lùi lại đi!"

Nhưng anh lắc đầu.

Ánh mắt vẫn hướng về phía lô cốt địch.

"Không được. Phải hoàn thành nhiệm vụ."

Nói rồi anh tiếp tục tiến lên.

Địa hình phía trước rất trống trải.

Mỗi mét đường đều vô cùng nguy hiểm.

Đạn địch liên tục cày nát mặt đất xung quanh.

Nhiều lần tôi tưởng anh không thể tiếp tục được nữa.

Nhưng bằng một ý chí phi thường, anh vẫn ôm chặt khối bộc phá trong tay.

Cuối cùng anh đã tiếp cận được mục tiêu.

Khối bộc phá được đặt chính xác vào chân lô cốt.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Khói bụi bao trùm cả khu vực.

Lô cốt địch bị phá hủy.

Ngay lập tức, đơn vị chúng tôi xông lên làm chủ trận địa.

Chiến thắng hôm ấy có công lao rất lớn của La Văn Cầu.

Sau trận đánh, anh được đưa đi điều trị.

Còn tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội bị thương nặng nhưng không chịu lùi bước trước quân thù.

Tinh thần ấy đã trở thành nguồn động viên to lớn cho biết bao thế hệ chiến sĩ Việt Nam sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn