LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT CÁNH TAY ĐỂ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
LA VĂN CẦU – NGƯỜI CHIẾN SĨ NHỜ ĐỒNG ĐỘI CHẶT CÁNH TAY ĐỂ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
Trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam, có những con người khiến người khác kính phục bởi tài năng.
Có những con người đi vào lịch sử bằng những chiến công hiển hách. Nhưng cũng có những con người khiến nhiều thế hệ phải nghẹn lòng khi nhắc tên, bởi ý chí và tinh thần chiến đấu của họ đã vượt xa sức chịu đựng bình thường của con người. La Văn Cầu là một con người như thế.
![]()
Nhắc đến La Văn Cầu, người ta nhớ ngay đến câu chuyện về người chiến sĩ đã nhờ đồng đội chặt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá lao lên tiêu diệt lô cốt địch. Đó không chỉ là một khoảnh khắc của chiến tranh. Đó là biểu tượng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của quân đội và con người Việt Nam trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.
La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình dân tộc Tày ở Cao Bằng. Ông lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc – nơi cách mạng và kháng chiến đã sớm bén rễ trong lòng nhân dân. Tuổi thơ của La Văn Cầu không có sự đủ đầy. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Người dân sống trong nghèo đói, áp bức và mất tự do. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong người thanh niên dân tộc Tày lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, La Văn Cầu tham gia bộ đội.mÔng chiến đấu trong nhiều trận đánh ác liệt và nổi tiếng là người gan dạ, quả cảm. Nhưng chiến công làm nên tên tuổi bất tử của La Văn Cầu diễn ra trong chiến dịch Biên giới năm 1950, đặc biệt là trận đánh cứ điểm Đông Khê. Đông Khê khi ấy là vị trí chiến lược quan trọng của thực dân Pháp trên tuyến đường số 4. Quân Pháp xây dựng hệ thống lô cốt kiên cố với hỏa lực mạnh nhằm ngăn chặn quân đội ta. Để giành chiến thắng, bộ đội Việt Minh phải đối mặt với bom đạn dữ dội và sự kháng cự quyết liệt của quân địch. La Văn Cầu được giao nhiệm vụ trong tổ bộc phá. Đó là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Người chiến sĩ mang bộc phá phải lao thẳng về phía lô cốt địch dưới làn đạn dày đặc để đánh phá công sự. Chỉ cần chậm một khoảnh khắc, cái chết có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nhưng trong những năm tháng ấy, hàng ngàn chiến sĩ Việt Nam đã chấp nhận đối diện với hiểm nguy bằng tinh thần không tiếc máu xương vì độc lập dân tộc. La Văn Cầu là một người như thế.
Trong trận đánh Đông Khê, khi đang ôm bộc phá tiến lên, ông bị đạn địch bắn trọng thương. Cánh tay gần như đứt lìa. Máu chảy đầm đìa. Nỗi đau thể xác lúc ấy chắc chắn vượt quá sức chịu đựng bình thường của con người. Nhưng điều khiến lịch sử phải ghi nhớ không chỉ là vết thương. Mà là quyết định ngay trong khoảnh khắc ấy. La Văn Cầu không chịu rời trận địa. Ông vẫn quyết tâm tiếp tục chiến đấu. Vì cánh tay bị thương vướng víu khiến việc di chuyển khó khăn, người chiến sĩ ấy đã yêu cầu đồng đội chặt đứt phần tay gần lìa để tiếp tục ôm bộc phá lao lên. Một quyết định khiến nhiều người hôm nay nghe lại vẫn không khỏi rùng mình. Bởi đó không còn chỉ là lòng dũng cảm thông thường. Đó là ý chí chiến đấu vượt lên trên cả đau đớn thể xác và ranh giới sinh tử.
Sau khi được đồng đội hỗ trợ, La Văn Cầu tiếp tục ôm bộc phá tiến về phía lô cốt địch giữa mưa đạn. Ông hoàn thành nhiệm vụ, góp phần quan trọng vào chiến thắng Đông Khê. Hình ảnh người chiến sĩ bị thương nặng vẫn ôm thuốc nổ lao lên trong khói lửa đã trở thành một trong những biểu tượng xúc động nhất của quân đội Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp. Có những chiến công được tạo nên bằng sức mạnh vũ khí. Nhưng cũng có những chiến công được làm nên bằng ý chí phi thường của con người. La Văn Cầu đã chiến đấu bằng tinh thần như thế. Điều khiến nhiều người xúc động khi nhắc về La Văn Cầu không chỉ là hành động anh hùng. Mà còn là vẻ đẹp tinh thần của cả một thế hệ. Một thế hệ người Việt Nam đi qua chiến tranh với niềm tin rằng độc lập dân tộc đáng giá hơn cả mạng sống cá nhân.



