La Văn Cầu – Người chiến sĩ tiếp tục xung phong dù cánh tay gần đứt lìa_PHCN11A
Trong lịch sử chiến tranh của dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi nhưng đủ để khiến cả một đời người trở thành huyền thoại. Với La Văn Cầu, khoảnh khắc ấy đến giữa chiến trường khốc liệt năm 1950, khi một người lính trẻ phải lựa chọn giữa đau đớn thể xác và nhiệm vụ của người chiến sĩ.
Sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo ở Cao Bằng, tuổi thơ của La Văn Cầu gắn với núi rừng biên giới và những tháng ngày đất nước chìm trong bom đạn. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh nhân dân sống dưới ách áp bức của thực dân, chứng kiến sự cơ cực của quê hương. Chính điều đó đã hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, La Văn Cầu gia nhập quân đội và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ. Đồng đội nhớ về ông như một người lính ít nói nhưng vô cùng quyết đoán, luôn xung phong đi đầu ở những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, quân ta mở trận đánh quan trọng vào cứ điểm Đông Khê – nơi được xem là pháo đài kiên cố của thực dân Pháp. La Văn Cầu được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ bộc phá mở đường cho đơn vị xung phong.
Giữa lúc chiến sự diễn ra ác liệt, hỏa lực địch trút xuống dữ dội. Một viên đạn pháo đã khiến cánh tay phải của ông gần như đứt lìa. Máu chảy không ngừng. Cơn đau dữ dội đến mức người bình thường khó có thể đứng vững.
Nhưng điều khiến đồng đội kinh ngạc không phải là vết thương.
Mà là quyết định của ông.
Sợ cánh tay bị thương sẽ cản trở việc tiến công, La Văn Cầu yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê cắt phần tay còn dính lại để tiếp tục chiến đấu. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người chiến sĩ trẻ không nghĩ đến bản thân mình, mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ phía trước.
Ông tiếp tục ôm bộc phá lao lên trận địa.
Tiếng súng vẫn vang lên.
Đất đá vẫn rung chuyển.
Và giữa mưa bom lửa đạn, La Văn Cầu vẫn dẫn đầu đồng đội mở đường tiến công cứ điểm Đông Khê.
Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng bất khuất của người lính Việt Nam – những con người có thể bị thương, có thể ngã xuống, nhưng không bao giờ lùi bước.
Sau này, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất dành cho ông không nằm ở huân chương, mà nằm ở sự ghi nhớ của hàng triệu người Việt Nam về một người lính từng chọn vượt lên nỗi đau để hoàn thành nhiệm vụ.
Bởi đôi khi, anh hùng không phải là người không biết sợ.
Mà là người vẫn bước tiếp dù biết phía trước là hiểm nguy.



