La Văn Cầu – Người chiến sĩ tiếp tục xung phong sau khi tự chặt cánh tay bị thương
Trong một trận đánh cuối năm 1953, Tiểu đội trưởng La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá mở cửa đột phá vào cứ điểm của đối phương. Khi cánh tay phải bị đạn bắn nát và vướng vào cơ thể khiến việc di chuyển gặp khó khăn, ông vẫn kiên quyết tiếp tục nhiệm vụ. Theo nhiều tài liệu lịch sử và lời kể của chính ông, đồng đội đã hỗ trợ xử lý vết thương để ông tiếp tục ôm khối bộc phá lao lên phá hàng rào, mở đường cho đơn vị xung phong giành thắng lợi.
La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình người Tày ở Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn với vùng núi biên giới còn nhiều khó khăn. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, ông sớm tham gia lực lượng vũ trang và trở thành một trong những chiến sĩ trẻ giàu lòng dũng cảm của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Sau nhiều năm chiến đấu, La Văn Cầu được giao làm Tiểu đội trưởng. Với sức khỏe tốt, tinh thần gan dạ và khả năng chỉ huy, ông thường đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Trong các trận công kiên, nhiệm vụ mở cửa đột phá luôn là công việc đặc biệt nguy hiểm vì người mang bộc phá phải tiếp cận rất gần hàng rào và hỏa điểm của đối phương.
Cuối năm 1953, đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm được phòng thủ kiên cố. Sau khi pháo binh bắn chế áp, tổ bộc phá bắt đầu tiến lên. Hỏa lực từ các lô cốt đối phương bắn dồn dập khiến nhiều chiến sĩ bị thương. La Văn Cầu vẫn ôm khối bộc phá nặng tiến sát hàng rào.
Khi chỉ còn cách mục tiêu một quãng ngắn, một viên đạn bắn trúng cánh tay phải của ông. Vết thương rất nặng, phần cánh tay gần như không còn nguyên vẹn và gây cản trở việc tiếp tục di chuyển. Trong nhiều cuộc phỏng vấn sau này, La Văn Cầu kể rằng ông chỉ nghĩ đến nhiệm vụ phải hoàn thành, bởi nếu tổ bộc phá dừng lại thì cả mũi tiến công sẽ bị chặn trước hàng rào phòng ngự.
Theo hồ sơ tuyên dương và lời kể của ông, trước tình huống khẩn cấp, ông đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để có thể tiếp tục ôm bộc phá. Sau khi được hỗ trợ băng bó và xử lý vết thương trong điều kiện chiến đấu, ông tiếp tục tiến lên phía trước bất chấp đau đớn và mất nhiều máu.
Đến sát hàng rào, La Văn Cầu đặt khối bộc phá đúng vị trí, châm nổ và nhanh chóng rời khỏi khu vực. Tiếng nổ lớn phá tung lớp rào phòng ngự, tạo cửa mở cho bộ đội phía sau đồng loạt xung phong. Mũi tiến công nhanh chóng đánh chiếm mục tiêu theo kế hoạch.
Sau trận đánh, La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Dù mất một phần cánh tay, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội sau khi sức khỏe hồi phục. Chiến công của ông nhanh chóng được phổ biến trong toàn quân như một tấm gương về ý chí vượt qua đau thương để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1956, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông trở thành một trong những Anh hùng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp.
Sau khi đất nước hòa bình, La Văn Cầu dành nhiều thời gian gặp gỡ học sinh, sinh viên, cán bộ, chiến sĩ để kể lại những ký ức chiến tranh. Trong các buổi giao lưu, ông thường nhấn mạnh rằng chiến công không phải của riêng một cá nhân mà là kết quả của tinh thần đoàn kết và sự hy sinh của cả đơn vị. Ông luôn dành sự tưởng nhớ đặc biệt đến những đồng đội đã ngã xuống trên chiến trường.
Ngày nay, tên tuổi La Văn Cầu được ghi trong nhiều sách giáo khoa, tài liệu lịch sử và bảo tàng quân sự. Hình ảnh người chiến sĩ mang bộc phá, vượt qua vết thương nặng để mở đường cho đồng đội đã trở thành biểu tượng của tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và lòng trung thành với nhiệm vụ. Câu chuyện của ông tiếp tục được nhắc lại trong các hoạt động giáo dục truyền thống như một minh chứng về sức mạnh của lòng yêu nước và sự cống hiến của thế hệ đi trước.



