La Văn Cầu – người chiến sĩ và cánh tay để lại chiến trường
Tác giả: Ngô Anh
rong lịch sử kháng chiến chống Pháp, có những con người mà khi nhắc đến họ, chúng ta không chỉ nhớ một chiến công mà nhớ đến sự hy sinh vượt quá sức chịu đựng bình thường của con người.
Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Ông là người dân tộc Tày, tham gia quân đội từ những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tên tuổi ông gắn với trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Trong trận đánh ấy, La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay bị thương không còn khả năng chiến đấu. Trong hoàn cảnh ấy, ông nhờ đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Hãy thử hình dung một người lính còn rất trẻ, giữa tiếng súng và khói lửa, biết rằng một phần cơ thể mình sẽ vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Nhưng ông vẫn tiếp tục tiến lên. Câu chuyện về La Văn Cầu sau này còn có một hình ảnh rất đẹp. Khi gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông từng e ngại vì khả năng nói tiếng phổ thông chưa thật tốt. Bác Hồ đã động viên ông cứ mạnh dạn nói theo khả năng của mình. Câu chuyện ấy cho thấy phía sau người anh hùng trên chiến trường vẫn là một con người rất bình dị, chân thành.
La Văn Cầu được tuyên dương tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất năm 1952, cùng những gương mặt tiêu biểu của thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ngày hôm nay, chúng ta có thể nói về chiến tranh bằng những trang sách. Nhưng với thế hệ của La Văn Cầu, chiến tranh là những vết thương thực sự trên cơ thể. Vì thế, khi kể câu chuyện này, tôi không muốn chỉ nói:
“Anh hùng La Văn Cầu đã hy sinh một cánh tay.”
Tôi muốn nói:
Có một thế hệ đã để lại một phần tuổi trẻ, một phần thân thể, thậm chí cả mạng sống của mình để đổi lấy ngày đất nước được sống trong hòa bình.
Và nhiệm vụ của thế hệ hôm nay là phải biết trân trọng giá trị của hai chữ hòa bình.



