Bài viết

La Văn Cầu — Người lính bị thương nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ

Tuyên Quang15/08/2026xã Ninh Giang (Xã Ninh Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại Cao Bằng.

Ông là người dân tộc Tày.

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, La Văn Cầu gia nhập quân đội và trở thành một chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Năm 1950, quân đội Việt Nam mở Chiến dịch Biên giới.

Mục tiêu của chiến dịch là phá thế bao vây, mở đường liên lạc với quốc tế và tiêu diệt một bộ phận quan trọng lực lượng Pháp tại vùng biên giới Việt - Trung.

Đông Khê là một cứ điểm quan trọng.

La Văn Cầu tham gia trận đánh Đông Khê.

Nhiệm vụ của ông là cùng tổ bộc phá mở đường tiến công.

Đây là công việc đặc biệt nguy hiểm.

Bộ đội phải tiến qua hệ thống hàng rào dây thép gai và các vị trí phòng ngự của đối phương.

Trong trận đánh, tổ của La Văn Cầu bị thương vong.

Nhưng ông vẫn tiếp tục tiến lên.

Theo hồ sơ hiện vật của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, trong trận Đông Khê, ông bị thương nặng ở tay phải khi đang thực hiện nhiệm vụ mở cửa đột phá.

Cánh tay bị thương khiến ông gần như không thể tiếp tục sử dụng vũ khí bình thường.

Nhưng nhiệm vụ của tổ bộc phá vẫn chưa hoàn thành.

La Văn Cầu yêu cầu đồng đội xử lý cánh tay bị thương để ông tiếp tục chiến đấu.

Sau đó ông tiếp tục mang bộc phá tiến về phía lô cốt.

Hành động của La Văn Cầu đã góp phần phá vị trí phòng ngự, tạo điều kiện cho đơn vị tiến lên.

Trận Đông Khê kết thúc thắng lợi.

Chiến dịch Biên giới tiếp tục phát triển.

Sau chiến dịch, La Văn Cầu trở thành một trong những gương chiến đấu tiêu biểu.

Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông được tuyên dương Anh hùng Quân đội.

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận La Văn Cầu là một trong những nhân vật tiêu biểu được tuyên dương tại Đại hội năm 1952.

Điều đáng chú ý là câu chuyện của La Văn Cầu thường được kể bằng một chi tiết rất dữ dội: cánh tay bị thương nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu.

Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung vào chi tiết ấy, chúng ta có thể bỏ qua điều quan trọng hơn.

Đó là nhiệm vụ của người lính trong một trận công đồn.

La Văn Cầu không hành động một mình từ đầu.

Ông là thành viên của một tổ bộc phá.

Những đồng đội khác cũng chiến đấu và hy sinh.

Việc ông tiếp tục nhiệm vụ trong tình trạng bị thương là một phần của hành động tập thể.

Đông Khê cũng không phải một trận đánh riêng lẻ.

Nó nằm trong toàn bộ Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Chiến thắng ở Đông Khê có vai trò quan trọng đối với sự phát triển của chiến dịch.

Sau chiến dịch, La Văn Cầu tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Ông sống qua nhiều năm chiến tranh và về sau được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện của ông vì vậy khác với những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

La Văn Cầu bị thương nặng nhưng sống sót.

Ông tiếp tục cuộc đời của mình sau chiến tranh.

Đó là điều đáng nhớ.

Bởi trong ký ức về chiến tranh, chúng ta thường chỉ nhớ đến những người đã hy sinh.

Nhưng có những người bị thương, tiếp tục sống và mang theo ký ức của chiến trường suốt phần đời còn lại.

La Văn Cầu là một trong số đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn